Anh Muốn Là Người Đàn Ông Của Đời Em

Người ta bảo nếu như muốn đổi khác một con fan thì hãy cho những người ta một tình thương mãnh liệt. Và cuộc sống của tôi đã chuyển đổi kể từ thời điểm ngày tôi gặp gỡ em.

Bạn đang xem: Anh muốn là người đàn ông của đời em

*

Vì anh mãi là người bầy ông của đời em

Tôi nhì mươi tuổi, học tập trường đh khoa học tập xã hội với nhân văn Hà Nội, khoa báo chí. Người ta bảo tôi là bạn có hình thức lạnh lùng nhưng tất cả trái kiếm tìm nồng ấm. Phần nhiều thằng bọn ông vào lớp hay xa lánh tôi, còn những cô bé lại thường bị lôi cuốn vì vẻ mặt rất đẹp trai và lạnh nhạt đó. Còn tôi vẫn như thường xuyên ngày, lên lớp, đọc sách, bàng quang với mọi thế sự cuộc đời.


Mục tiêu của mình là vươn lên là một nhà biên tập của một tờ báo nổi tiếng, vì vậy từ hồi cấp cho ba, tôi sẽ có sở trường mua không ít loại tờ báo chí, nhằm đọc và phân tích cách họ tạo nên những bài báo phân tích tuyệt đối như vậy. Câu chuyện chắc hẳn rằng nó cũng chỉ nhạt nhẽo như lời tôi kể cho chúng ta vậy cho tới một ngày cô ấy xuất hiện.

Người ta bảo ví như muốn đổi khác một con người thì hãy cho người ta một tình cảm mãnh liệt. Và cuộc đời của tôi đã chuyển đổi kể từ ngày tôi chạm mặt em. Em, một cô nàng hiền lành những cũng khá tinh nghịch, tín đồ ta hay bảo em là cô nàng mùa hè. Nơi nào có em, phần đa thứ trở buộc phải náo nhiệt, hoạt náo. Với đúng như con fan em, em là sv khoa quan hệ giới tính quần chúng.

Có lẽ tôi một chàng trai mùa đông, sao tất cả thể gặp mặt một cô bé mùa hè cơ chứ nếu không có một ngày cài xuân định mệnh. Hôm đó, như thường ngày, tôi đang ngồi vào khuôn viên trường, cặm cụi viết bài xích cho một tờ báo sinh viên mà lại mà ngồi mãi tôi ko thể gồm một phát minh gì cho nội dung bài viết của mình. Tôi lặng lặng, vò đầu bứt tai dẫu vậy một chữ vẫn cần thiết nặn ra. Tôi ngồi đó, xấu thần đắn đo xung quang đang diễn ra điều gì cả.

Chỉ khi nhìn mặt hàng ghế đá bên cạnh, tôi thấy một cô gái. Cô ấy ngồi đó, vẫn khóc nức nở. Nước mắt lăn dài trên nhị hàng má. Số đông giọt nước đôi mắt trong trong cả cứ rơi nhỏ giọt xuống bên dưới đất, ngấm nhòa đông đảo mảng bê tông trên sân trường. Cô ấy liên tiếp nhìn vào năng lượng điện thoại, nhắn tin cho 1 ai đó. Bên cạnh đó người đó không thể phàn hổi lại. Cô ấy lại cầm chiếc smartphone lên cùng bấm gọi, hết cuộc điện thoại tư vấn này mang lại cuộc hotline khác tuy vậy không được hồi âm.

Cô ấy liên tiếp khóc, nước đôi mắt nhạt nhòa bắt đầu thấm ước không chỉ có hàng ghế mà còn lan ra cả cái áo lâu năm cô vẫn mặc. Tôi ngồi đó, yên ổn yên nhìn cô ấy. Thực sự, ngay lập tức từ lần trước tiên tôi gặp cô ấy sinh hoạt phòng học, tôi vẫn thực sự bị cô ấy tạo nên cuốn hút. Chắc hẳn rằng không chỉ tôi, mà tương đối nhiều chàng trai khác cũng có cảm xúc như vậy. Khuôn mặt như thiên thần với song môi luôn luôn cười. Một cô gái thông minh, đậm chất cá tính nhưng lại hiền đức đủ chinh phục bất kỳ một trái tim người đàn ông nào. Tôi đã chú ý cô ấy và luôn tìm biện pháp đăng ký những môn học, và luôn tìm kiếm một cơ hội để gặp gỡ gỡ nhưng mà bất thành.

*

Tôi, chàng trai mùa đông, luôn lạnh lùng với vẻ hình thức nhưng trái tim này vẫn loạn nhịp với cô ấy. Nhưng chắc hẳn rằng là số đông rung cảm đầu đời yêu cầu suốt mấy mon trời, tôi vẫn không thể tài nào trình bày tình cảm đó. Cùng nó chỉ được chôn dấu trong tâm địa trí của tôi. Một tình yêu solo phương.

Và đây, tôi vẫn được tận mắt chứng kiến một người con gái tôi thì thầm yêu, đang khóc. Trái tim tôi lại loàn nhịp, hồ hết dòng cảm xúc dâng tràn trong trái tim trí tôi, tôi đắn đo mình phải làm cái gi lúc này. Bất chợt nhớ nhường nhịn như từ bây giờ mình có mang 1 chiếc khăn hương thơm xoa đã định mua khuyến mãi mẹ. Tôi mở túi ra, tháo dòng hộp quà, lấy loại khăn.

Tôi cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, hít một khá thật sâu, đứng dậy, tiến lại gần cạnh bên cô ấy. Cô ấy vẫn ngồi đó khóc và không hề biết một phái mạnh trai như tôi tiến đến mặt cạnh.


Ngay dịp này, tôi vẫn ở trước khía cạnh cô ấy, cầm loại khăn vào tay, hít một tương đối thật sâu với nói:

– Lan, cậu cố gắng lấy mà dùng.

Lan dứt khóc, cô ấy quan sát tôi như một sinh thiết bị lạ bên cạnh hành tinh. Cô ấy bất ngờ vì sự xuất hiện của tôi.

– Cảm ơn. Cô ấy nói cảm ơn với cầm loại khăn vệ sinh nhanh phần đa giọt nước mắt đang lăn nhiều năm trên hài sản phẩm má trắng hồng.

Cô ấy vực lên và chạy nhanh về phía giảng đường, còn lại tôi một mình đứng bơ vơ sát bên chiếc ghế đá.Kể từ thời điểm ngày hôm đó, tôi ko thấy cô ấy đi học. Tôi tất cả hỏi một trong những người chúng ta của cô ấy với chỉ hiểu được cô ấy có chuyện đề xuất xin nghỉ học và chưa biết lúc nào quay quay trở về việc học.

Lặng yên bít dấu cảm xúc con tim, tôi tiếp tục những công việc học tập mặt hàng ngày, lao vào những dự án công trình do trường đoản cú mình đề ra để gạt bỏ cô ấy. Thực thụ tôi đôi khi cũng thiết yếu hiểu bản thân mình. Rốt cục, mình cùng cô ấy vẫn là gì của nhau nhưng sao trái tim bản thân lúc nào thì cũng rạo rực, hình bóng của cô ý ấy tất yêu phai tàn trong tim trí.

Thời gian cứ âm thầm lặng lẽ trôi, khoảng một tuần lễ sau, tôi đang ngồi trong tủ sách trường. Một chiếc khăn mùi xoa thơm phức hương thơm comfort đặt trước bàn tôi. Một thiếu nữ xuất hiện, chính là Lan.

Tôi giật mình chú ý sự biến đổi trong hình dáng cô ấy. Hôm nay cô ấy không giống lạ, một khuôn mặt bi hùng và mệt nhọc mỏi, không thể sự vui mỉm cười tinh nghịch như sản phẩm ngày. Cô ấy chú ý sâu vào mặt tôi cùng nói: Cảm ơn cậu đã đưa mình cái khăn này. Mình muốn mời cậu một bưa đi nạp năng lượng để nói lời cảm ơn.Điều gì đang xẩy ra như vậy! Tôi ngoài ra không tin vào song tai mình khi cô ấy nói ra những lời như vậy. Đây có phải là tôi đã ước ao đợi bao thọ nay. Tất cả mơ tôi cũng hoài nghi điều này đã xảy ra.


Lan, cô ấy quá bất ngờ nhìn tôi, thở lâu năm một câu, cô ấy quay sườn lưng đi với không kèm thêm 1 câu: Xin lỗi, cứ coi như mình không nói câu gì. Cảm ơn cậu.

Tôi như bừng tỉnh trong cơn mộng, vội thế tay cô ấy. Một thời cơ như vậy sao tôi tất cả thể bỏ lỡ chứ. Tôi rứa chặt tay cô ấy hơn hẳn như muốn khẳng định là mình sẽ không còn bỏ lỡ. Tôi nói to cùng rõ ràng: mình đồng ý.

Lan bao gồm thoáng bất ngờ: Vậy mình hứa hẹn cậu tối mai, tại công trường thi công nhé. Xin lỗi, cậu cố gắng tay bản thân chặt quá, làm cho mình đau.

Tôi gấp buông tay bản thân ra: Tớ xin lỗi, vậy hứa cậu ngày mai.

Không biết cô ấy tất cả kịp nghe lời của tôi hay là không khi tôi còn chưa kịp nói chấm dứt cô ấy đang rời đi.

Sáu tiếng tối, trê tuyến phố Nguyễn Trãi, đèn điện điện khác nhau với những con người sống động tất nhảy trở về nhà, tôi ngừng xe sống trước cổng trước với niềm háo hức, hy vọng đợi.

Cả ngày hôm qua, cho đến tận hiện nay tôi vẫn chưa tin được đa số gì tôi đã nghe. Cả một ngày, một đêm tôi chú ý đồng hồ, đếm thời gian, mong chờ từng giây phút để được gặp gỡ cô ấy. Mình vẫn hẹn hò. Tôi vui sướng, cười sung sướng trước anh mặt lạ thường của đồng đội và mái ấm gia đình tôi. Phái mạnh trai mùa đông sao? Anh ta bây giờ sao lại hưng phấn như vậy. Tôi cũng không lưu ý những ánh nhìn của phần nhiều người. Với tôi thời điểm này, chỉ trào nhấc lên một cảm xúc hạnh phúc vô hạn bến.

Lan xuất hiện, lúc này cô trang điểm một ít nhẹ, đôi môi hồng. Cô mặc cái áo sơ ngươi trắng bó sát, tôn vinh những nét mặt đường cong giỏi mỹ. Tôi đến mặt cô ấy, dìu dịu nói: Cậu lên xe cộ đi, bây giờ cậu hy vọng đi đâu?Lan ngồi lên xe với nói: trường đoản cú trước mang lại nay, tớ luôn luôn sống một cuộc sống đời thường giả dối, lúc nào thì cũng cười nghịch với phần đông thứ không hẳn mình thích, hôm nay tớ ước ao sống là chủ yếu mình. Tớ mong mỏi cậu đưa mình một vòng Hà Nội, được ngắm những tuyến đường vào ban đêm. Xin cậu hãy tiến hành nó góp mình.

Không phát âm sao cơ hội đó tôi gồm một cảm hứng gì đó mà không thể hiểu. Tôi cầm lấy tay cô ấy, gửi cô ấy nhỏ lây tôi với nhẹ nhàng nói: chỉ việc cậu muốn, mình sẽ thực hiện điều ấy cho cậu.

Đêm hôm đó, một đêm tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhất so với tôi. Cô ấy đưa tôi đi mọi mọi ngõ nghách mọi nhỏ đường, được ngắm rất nhiều khung cảnh hoàn hảo và tuyệt vời nhất của cuộc sống thường ngày về tối ở Hà Nội, được ngắm nhìn mọi cảnh đời từ bỏ xa hóa tráng lệ đến rất nhiều cảnh khổ éo le của bà phân phối rau bên trên phố. Tôi giờ mới hiểu vậy nào là sống chậm.Và liệu có còn gì khác tuyệt vời rộng khi trải nghiệm với những người mình yêu thương ôm.

Từng là 1 trong những cộng tác viên mang lại nhiều bài bác báo, nhưng đấy là lần đâu tiên tôi bắt đầu hiểu được cuộc sống vốn muôn màu. Vốn sống tôi quá bé nhỏ nhỏ. Tôi âm thầm cảm ơn Lan và cụ chặt tay cô ấy rộng nữa. Cả ban đêm đó. Tay của mình không buông tránh cô ấy. Và cô ấy cũng không không đồng ý tôi. Nắm lại tay tôi với ôm tôi mỗi một khi ngồi lên xe.

Thời gian vụt chốc cũng điểm cơ hội mười nhị giờ đêm, công ty chúng tôi phải rời xa nhau. Tôi lưu luyến nắm tay cô ấy không muốn rời xa. Cô ấy quan sát tôi cùng nhún chân lên cùng hôn dịu lên đôi môi tôi:

– Cảm ơn anh đã cho em một tối tuyệt vời.

Và không để tôi kịp nói điều gì, cô ấy đã biên mất, giữ lại tôi cùng với những cảm xúc khó tả. Tôi chỉ quan sát theo trơn hình của cô ý ấy, đứng bần thần một lúc cho tới khi cô ấy đóng cái cửa lại.

Tôi từ bỏ véo vào má mình, do dự mình bao gồm đang nằm mơ hay không. Nếu có thì nó là 1 trong những giấc mơ đẹp.

Đã một tuần, kể từ ngày chúng tôi hẹn hò, có thể nói như vậy. Tôi đã không còn vẻ vẻ ngoài lạnh lùng nữa mà nắm vào đỏ là 1 trong nét mặt luôn cười, ánh mắt dễ gần. Còn cô ấy không thể một cô gái sôi phất như xưa, rứa vào đó là một cô nàng hướng nội, sâu sắc.

Một tuần qua, với tương đối nhiều cung bậc cảm xúc, chúng tôi cùng nhau tò mò những con đường, những khu phố đêm. Thời gian ban đầu, cô ấy khôn cùng vui cơ mà ở sâu thăm trong lòng hồn tôi, nuốm ấy vẫn có một điều gì đó buồn đang ẩn che sâu trong góc nhìn cô ấy. Tôi thiếu hiểu biết nhiều đó là chuyện gì, cơ mà cô ấy không nói, tôi cũng không ráng hỏi. Với tôi tiếng này, chỉ có tận hưởng và nỗ lực mang lại mang đến cô ấy sự vui vẻ để xóa nhòa đi những cảm xúc đang ẩn che sau ánh mắt kia. Nhưng mà càng ngày tôi thấy trong khi nỗi buồn đó dường như vơi đi, anh đôi mắt cô ấy dường như vui hơn.Tôi cảm xúc một điều này gì đó rất thật và thực lòng từ mọi cử chi, góc nhìn quan trọng điểm của cô ấy mang đến với tôi. Nó hơi khác so với thuở đầu cô ấy đi chơi với tôi.

Hôm ni vẫn như thường xuyên ngày, cô ấy hẹn tôi địa điểm cũ. Hôm nay là công ty nhật, cánh cổng mập của ngôi trường được đóng góp lại. Cô ấy vẫn vậy, một cỗ áo trắng bó sát, một chiếc váy cao mang lại đùi, đứng ngóng ở ngay cánh cổng. Quan sát cô ấy thiệt đẹp, như một thiên thần soi sáng sủa trong màn đêm, dẫn lối cho hồ hết kẻ lầm đường. Tôi xuất hiện, vậy một bó hoả hồng đỏ mang đến bên cô ấy.

Tôi hổ ngươi ngùng nói: tặng em.

Cô ấy chuyển tay lên đón rước đóa hoa tôi tặng, cô ấy chuyển lên mùi hương ngửi. Mùi hương hường hoa hồng tỏa khắp trong không khí, hòa quấn với hương thơm nước hoa oải hương của em có tác dụng tôi ngây ngất.Cô ấy mỉm cười: Cảm ơn anh.

Ngay sau đó, cô ấy ngồi lên xe sản phẩm của tôi, đưa vòng tay ôm siết lấy eo tôi thanh thanh nói: Anh, lúc này em muốn anh chuyển em đi uống rượu.

Tôi đơ mình nói: Uống rượu, vì sao em lại mong mỏi vậy?Cô ấy nói: Đừng hỏi em, từ bây giờ em chỉ ao ước say mà thôi.Cố tỏ ra như không tồn tại gì, tôi vẫn ôn tồn nói: chỉ cần em muốn, anh sẽ đưa em đi.

Xem thêm: Các Câu Ăn Cắp Nổi Tiếng Của Hồ Chí Minh

Chiếc xe cộ phóng đi vào màn đêm, nó tạm dừng tại một chiếc quán rượu lề đường. Thực thụ tôi không có không ít bạn, cũng tương đối ít khi đi uống bia, rượu, lại cũng không có không ít tiền đề xuất tôi cũng quan trọng đưa cô ấy mang đến một quán tử tế hơn. Mà lại quán này cũng là tiệm lần trước tiên tôi đi với đứa bạn đi nạp năng lượng mừng bài bác báo của mình được đăng.

Chúng tôi gọi một nồi lầu bò, một chai táo khuyết mèo cùng hai chén bát rượu. Tôi cầm chén lên rót mang đến cô ấy. Cô ấy bảo tôi nâng ly lên uống hết chén này. Thiếu hiểu biết sao bây giờ tôi lại uống vô như vậy, cứ từng chén bát từng chén qua đi mà tôi vẫn không thấy say. Thông thường một hai ba chén là tín đồ tôi đã đỏ bừng bừng, chất xám liêu xiêu. Ấy vậy nhưng mà hôm nay, đã sắp hết một chai rượu mà tôi vẫn siêu tỉnh táo. Hợp lí vì bắt buộc che chở thiếu nữ trước mặt, tôi vẫn bắt buộc tỉnh hãng apple dù hôm nay tôi vẫn uống vượt quá kỹ năng của mình.

Chúng tôi xuyên suốt cả buổi không ai nói với nhau một câu nào. Với tôi, vững chắc cô ấy tất cả điều chổ chính giữa sự yêu cầu cô ấy sử dụng rượu để nạm lời ý muốn nói. Tôi cũng không cố gắng tìm đọc điều gì đã ở trong đầu cô ấy. Vì chưng tôi phát âm rằng, giả dụ cô ấy mong mỏi nói thì đã nói mang đến tôi nghe rồi.

*

Chúng tôi cứ như vậy, im yên bên nhau. Một tối thật bình dị. Và điều gì đến cũng cần đến. Cô ấy, Lan, vẫn say. Mắt cô ấy lờ đờ, cô ấy rót rượu cũng ko còn chuẩn chỉnh nữa. Đôi tay run run. Từng giọt rượu cứ tràn thoát ra khỏi lỳ rơi xuống bàn. Uống thêm hai chén bát nữa là cô ấy gục xuống bàn. Đồng hồ hôm nay cũng điểm mười một tiếng đêm.

Cũng hơi muộn, nghĩ đến sự việc chở cô ấy về bằng xe máy có lẽ rằng là một điều điên rồ. Nhân vừa mới được nhận nhuận bút, tôi ra quyết định bỏ xe mình lại, gọi một loại taxi, tôi gửi cô ấy về nhà. Vấn đề đưa cô ấy lên xe cũng rất khó khăn khi người cô cứ như 1 cọng bún. Tôi mang lại cô ấy ngồi phía đằng sau xe taxi, khi tôi định lên ghế trước ngồi thì tay cô ấy kéo tôi lại. Tôi ngồi bên cạnh cô ấy, vòng đeo tay qua người cô ấy, ôm cô ấy vào lòng. Lan cũng không e dè tựa đóng vai tôi với nằm lim dìm.

Chú tài xế quay trở về hỏi bọn chúng tôi: Cô cậu mong muốn tôi chở đi đâu.

Tôi nhìn chú tài xế và nói ngay địa chỉ cửa hàng nhà cô ấy.

Bỗng cô ấy thốt lên: Em không thích về nhà, đêm nay emmuốn ở cùng anh.

Chú lái xe như đọc một điều gì đó, chú ấy lái chiếc xe vút đi trong màn đêm. Một dịp sau, mẫu xe tạm dừng tại một khu nhà nghỉ nằm trên phố Vũ Tông Phan.

Tôi ngần ngừ mình phải làm gì lúc nãy. Gồm lẽ, sinh hoạt phòng trọ cô ấy bao gồm chuyện gì bực mình bắt buộc cô ấy không muốn về.Thôi mình dìu cô ấy lên phòng nghỉ vậy.

Khi nhìn thấy tôi, anh lễ tân chỉ hỏi đúng một câu: Qua đêm hay ngủ giờ.

Tôi tương đối là lúng túng, gãi đầu gãi tai chú ý anh lễ tân như chưa biết điều gì.

Anh lễ tân chú ý tôi hơi lạ lùng: thứ 1 à, bảy mươi nghìn một giờ còn giả dụ qua đêm là ba trăm nghìn. Câu mang chứng tỏ thư mang đến tôi. Cô ấy say vượt rồi. Cậu mau với cô ấy lên phòng, đừng nhằm cô ta nôn trong phòng. Còn nếu như không tôi phân phát câu năm trăm nghìn đấy.

Nói chấm dứt anh ta gửi tôi chiếc điều khiển ti vi với chiếc tinh chỉnh điều hòa và không bao giờ quên thêm khóa xe phòng. Tôi nỗ lực lấy, ôm Lan vào phòng, dìu cô ấy hồi tháng máy. Sau khoảng chừng mười phút ôm chặt cô ấy thì sau cuối tôi cũng gửi cô ấy lên phòng.

Vừa để cô ấy xuống giường, cô ấy đã ôm chầm rước tôi khiến cho cả tôi và cô ấy cũng bửa lên giường. Cô ấy để môi lên bờ môi của tôi. Một nụ hôn đầu đời, khiến tôi bần thần hết cả lên. Cô ấy càng lúc càng hôn bạo gan tôi hơn. Có một ít men trong người, tôi cũng không thể quản lý cảm xúc của chính bản thân mình nữa. Rồi vấn đề gì đến cũng đã đến, một tối cuồng nhiệt độ diễn ra.

Tiếng chuông báo thức vang lên, Tôi đơ mình choàng thức giấc dậy, như một thói quen, tôi ngồi dậy sẵn sàng đi học, nhưng đột nhiên nhớ từ bây giờ là nhà nhật. Nhìn quang cảnh xung quanh, tôi đột nhiên nhớ lại đêm tối qua. Nhưng cô gái của tôi ngày hôm qua đâu rồi, chẳng lẽ hôm qua say quá buộc phải tôi nằm mơ.

Tôi lấy điện thoại cảm ứng ra bấm số cô ấy nhưng cần yếu liên lạc được. Như linh cảm bao gồm điều nào đó chẳng lành. Tôi mặc áo quần và gấp rút thanh toán chi phí phòng và chạy nhanh đến phòng cô ấy.

Phòng cô ấy đóng cửa, không tồn tại một ai ở trong nhà. Tôi thầm suy nghĩ cô ấy có thể đi đâu được chứ. Tôi vẫn đứng đấy chờ cô ấy cả ngày. Nhưng chiếc cửa cơ vẫn im ỉm đóng, không còn có một giờ động.

Cô ấy vẫn luôn là vậy, mang đến với tôi như một cơn gió mang hương vị nhẹ nhàng giá lạnh đến mặt tôi, rồi cũng nhanh chóng mất tích để lại bên tôi một ít tiếc nuối.

Tôi vẫn đứng phía trên đợi, sẽ là ngày thứ năm. Mẫu cửa vẫn đóng. Nó vẫn yên ổn ắng nhìn trong suốt năm ngày tôi đứng đợi. Tôi cũng không hiểu sao mình có thể kiên nhẫn được như vậy. Yên lẽ, bất động nhìn về một hướng, nhìn thời hạn qua đi.

Hôm nay, ngày sản phẩm công nghệ sáu, sau rất nhiều ngày ngóng đợi, cuối cùng nó cũng mở. Tôi chạy gấp đến chưa hẳn là cô ấy. Tín đồ tôi chạm chán là cô nhà nhà.

Cô ấy thấy tôi, dường như chợt nhớ mang lại một điều gì đó, cô ấy bảo: Cậu là Long, dịp tôi dọn phòng, bao gồm thấy một phong thư, trên phong thư có nhờ tờ ghi chú nhờ tôi gửi mang lại cậu.

Tôi vội hỏi bà chủ: Vậy cô ấy đi đâu rồi?

Bà chủ nhà nhìn tôi thở dài và nói: Cô ấy bảo có việc gia đình, về quê rồi và trả chống được năm ngày rồi. Thôi cậu vắt phong thư đi, tôi còn nên đi về để đăng bài tìm tín đồ ở trọ.

Cầm phong thư, tôi nhẹ nhàng mở ra.

“Anh Long thân mến,

Anh gọi được chiếc này thì em đã đi vào một địa điểm thật xa rồi.Xin lỗi anh! Em cảm ơn anh vị những ngày qua. Tất cả với em phần lớn là giấc mộng. Nó thật là đẹp. Em chỉ bao gồm một mong mỏi ước là điều đó có thể là mãi mãi. Nếu như được mơ, em vẫn mơ giấc mộng đó sẽ mãi tiếp tục. Em được mơ về ngôi nhà có anh mặt cạnh, được hàng ngày là con mèo bé dại ở mặt anh được nâng niu, được yêu chiều.

Tiếc là giấc mộng vẫn chính là giấc mộng. Em quan yếu mơ mãi được.

Em xin lỗi khi đề nghị nói ra điều này, em thiệt ích kỷ. Loại ngày anh chuyển em cái mùi xoa, em sẽ một cái ý nghĩa ma quỷ.

Trước lúc đến với anh, em sẽ yêu một fan con trai, anh ta là một trong những người đẹp trai, bé nhà giàu. Chẳng gọi sao em có thể yêu anh ta, chắc hẳn rằng khi anh ta tán em, anh ta quả là một chàng trai ga lăng, trang nhã nên điều ấy khiến em bị thu hút. Nhưng em đâu bao gồm ngờ, hắn ta là một trong những tên đam mê trêu hoa cùng ghẹo nguyệt. Khi sở hữu được cơ thể em, hắn vứt rơi em.

Nếu chỉ có vậy thì không sao, nếu chưa hẳn sau đó, em phát hiện tại ra tôi đã mang thai nhì tháng và em không thích bỏ nó, người con tội nghiệp của em, chính là ngày em khóc trong sảnh trường trước mặt anh.

Khi anh đến, ngạc nhiên em lại có ý nghĩ về xấu xa, chính là tán tỉnh anh cùng bắt anh phải hứng chịu hậu quả về đứa bé.

Càng ở bên anh, không hiểu sao em lại càng thấy yêu thương anh.Anh một con bạn thật tốt. Em thấy từ bỏ ti với phiên bản thân mình.

Em không xứng đáng với anh, hãy tra cứu một người xứng đáng hơn em.

Chúc anh chàng mùa đông của em mãi luôn luôn hạnh phúc.

Cô bé xíu mùa hè lạc lối!”

Tôi đứng hình, lao động trí óc mông lung, tôi tất yêu nghĩ được gì thời điểm này. Đầu óc tôi trống rỗng, đó là một sự thật tôi cực nhọc chấp nhận. Tôi đã biết thành lừa dối. Mọi xúc cảm đó đông đảo là mang sao. Tôi vò nát phong thư và quay xe hối hả rời khỏi vị trí làm tôi đau khổ.

Mùa hè luôn luôn nóng nực, cơ mà kèm từ đó là cơn mưa làm đuối lành bất cứ ai. 1 năm có tư mùa, thiếu mùa hè thì cuộc sống sẽ cố kỉnh nào đây. Trên chuyến xe, ngắm trận mưa đi ngang qua, tôi nhớ về cô gái mùa hè của tôi. Tôi chần chờ cô ấy đang có tác dụng gì.

Khi tôi vừa đến, cơn mưa cũng vừa dứt. Những ánh nắng mang theo ước vồng mang đến trông thiệt là đẹp. Bạn ta chỉ tôi cô ấy đã ở xung quanh cánh đồng.

Trên cánh đồng bậc thang uốn lượn, gần như ngọn lúa vàng ươm vẫn chín đổ bông dưới anh nắng, trông thiệt là hay vời.

Cô ấy đứng đó, bên trên một hòn đá nhỏ, cô ấy vẫn ngồi và quan sát xa xăm.

Tôi đến bên cô ấy, chuyển tay lên ôm cô ấy

“Đừng rời khỏi anh chỉ là một trong phút giây, dù cả vắt giới này còn có ruồng quăng quật em, thì anh vẫn ở đây, vẫn luôn bên em mỗi một khi em cần. Anh ko quan tâm ngẫu nhiên điều gì khác. Anh chỉ ý muốn ở mặt em vì chưng anh mãi là người bọn ông của đời em”