Cơm Người Khó Lắm Ai Ơi Đâu Như Cơm Mẹ Chỉ Ngồi Xuống Ăn

Em chẳng biết phải nói sao nữa. 1 đứa con gái hư như em.k có công ăn việc làm gì hết. thì chỉ biết răm rắp nghe lời người ta thôi.Nhiều lúc buồn khóc thì bị mắng.chỉ có cách chui vô tủ quần áo khóc cho đỡ ai nghe thấy.

Bạn đang xem: Cơm người khó lắm ai ơi đâu như cơm mẹ chỉ ngồi xuống ăn

Bạn đang xem: Cơm người khó lắm ai ơi đâu như cơm mẹ chỉ ngồi xuống ăn

Em sinh ra trong gia đình khá giả. học hành cẩn thận.tốt nghiệp sp toán lớp tài năng năm vừa rồi.Có a bạn cùng lớp hơn em 5 tuổi theo đuổi em từ năm đầu (a ấy giỏi lắm, lỡ giở chuyển trường chứ k phải thi trượt đâu ạ).Nhà a có 2 a e trai. Số vất vả phải tự kiếm tiền đi học nhưng thương em lắm.Bố a tính cũng hay sĩ diện mắng mỏ nhưng nói thật thì cả bố mẹ đều tốt.Em vừa thương vừa yêu a 3 năm trời.Năm thứ 3 đại học a ra thuê phòng trọ riêng, e qua cơm nước cho a. Năm thứ 4 vì chỗ em ở có chuyện, mà 2 đứa cũng mún qua ở cùng nhau nên bọn em sống chung. Em biết em như thế là hư, nhưng bọn em xác định là sẽ cưới nhau khi ra trường.Bố mẹ a biết, Bố mẹ em chắc cũng biết. Mẹ em không ưng a lắm.vì sợ em vất vả. Nhưng em nghĩ có vất vả chút mà 2 bên thương yêu nhau còn hơn là sống khá giả mà chả ai quan tâm ai.

Tháng 5 bảo vệ luận văn, a giúp e học còn e giúp a đánh máy và sửa lỗi (e có laptop còn a không có mà).2 đứa đều đạt giỏi. a được nhận vào trường chuyên ngoài hà nội còn e thì nhận được thông báo có thai của bác sĩ.Bố mẹ 2 bên rục rịch chuẩn bị cưới xin cho 2 đứa. Em a và e trai của a thuê 1 căn nhà cấp 4, 1tr5 nhưng bố mẹ em k ưng nên tìm cho 3 đứa 1 căn 3 tầng, 2tr5/1tháng. Biết cả nhà chỉ có mình a đi làm nên bố mẹ em bảo a chỉ cần trả 1tr5 còn 1tr bố mẹ em trả giúp 1 năm. Đồ đạc trong nhà có thiếu gì bố mẹ em đều ngỏ ý mua cho. Nhưng a không muốn chỉ đồng ý cho bố mẹ em sắm cái tủ, cái giường. Lấy lí do nhà mới mua ti vi, bố mẹ em mang cho 2 đứa cái cũ.Tháng 10, 2 đứa chính thức lấy nhau, em lúc đó đã mang thai gần 6 tháng. Về quê được mấy ngày rùi ra hà nội luôn.Từ lúc đó tới giờ em vẫn chưa về nhà bố mẹ chồng lần thứ 2. Em biết như thế không tốt. Nhưng em bầu bí đi lại hơn 60km 1mình em đi khá khó khăn. Anh thì đi dạy suốt ít có ngày được nghỉ để đưa em về.

Lúc bầu bí em k nghén nên k biết.em có lỡ uống thuốc cảm cúm, em sợ con em có mệnh hệ gì nên bắt a đưa đi khám ngay khi mới biết tin. Nhưng a viện hết cớ này cớ nọ k chịu đưa em đi. Cũng may con em k có vấn đề gì. Anh đi dạy cả tuần để kiếm tiền nuôi vợ và em trai. Em thương anh lắm. Anh đi từ 6h thì 5h em đi chợ mua đồ ăn cho a ăn trước. 10h a về em nấu lại thức ăn nóng bưng lên phòng cho a. Em k ngại bầu bí cơm nước chợ búa. 10h, 11h a muốn uống nước chè em đi đun nước. Anh muốn hút thuốc em đi mua.( Dù người ta bảo em đang mang thai k được ngồi gần người hút thuốc em chỉ biết tự tránh ra chỗ khác chứ k dám cấm anh vì công việc của anh cần tập trung nhiều).

Xem thêm: Top 3 Trung Tâm Mua Iphone Ở Đâu Uy Tín Hà Nội Đảm Bảo Uy Tín, Chất Lượng

Từ lúc có bầu, em cũng k ốm đau gì.chỉ thỉnh thoảng trái gió trở trời thì bị đau lưng hay đau bụng (do rạn da và căng bụng thôi). Em cố gắng làm hết mọi việc k để a lo lắng gì. Bài kiểm tra a mang về em chấm giúp. Giáo án thường em làm được em cũng cố gắng làm. Có cái cống nhà tắm bị tắc. nước không chảy, em phải bưng bát đũa lên tầng 3 rửa, em cũng cố gắng. Mặc dù bậc thang nhà này cao lắm lại còn hẹp nữa, đi lại ai cũng bảo ghê.Tháng thứ 7 em đi tiêm phòng uốn ván, người ta bảo nhờ chồng đưa đi để nhỡ có làm sao thì còn có người. Nhưng chồng em chơi game và đọc truyện tới gần sáng, ngủ tới trưa, chiều đến nơi người ta đã đóng cửa. Rút kinh nghiệm hôm sau em tự đi. Bị xe ô tô quệt trúng. Cúng may k sao. Bạn bè cứ xuýt xoa. Chồng bảo lần sau để a đưa đi. Ấy thế mà tháng này em vẫn phải tự đi.

Con 33 tuần em đi khám. Chồng gọi điện hỏi sao k bảo a đưa đi. Nhưng có bảo a cũng ngủ có dậy đưa đi đâu. Em tự đi cho nhanh dù nó xa nhưng lần này em đi cẩn thận chậm, k vội gì. Dự sinh vào dịp tết. Bố mẹ em bảo xin đưa em về quê ngoại. Bố mẹ em bán hàng ở nhà, các dì các cô đều ở gần, bệnh viện tỉnh cũng cách có 15km, có vấn đề gì thì k phải lo. Nhưng bố a lại k đồng ý. Nhà a thì xa, ra bệnh viện huyện Vân Đình đã 10km, nhà chỉ có bố mẹ chẳng có ai, bố mẹ a cũng yếu. Nhỡ sau tết em mới sinh, a và em trai ra hà nội hết chỉ có bố mẹ a ở nhà, ban ngày cũng không có xe đưa em ra bệnh viện đừng nói là đêm hôm.Nhà a k có điều kiện. Em trai a năm nay ra trường, anh thì cũng sắp thi công chức.Tiền tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu Em muốn về nhà mẹ cho đỡ tốn kém, mà lại đỡ lo cho cả em. Nhưng bố a cứ k chịu. Em muốn nói rõ với bố. Nhưng lại sợ ông mắng em coi thường nhà ông. Con dâu là con, con rể cũng là con. Nhà ngoại hay nhà nội cũng phải có trách nhiệm lo cho cháu chứ.

Anh thức tới 2-3h sáng đọc truyện gì đó.ngủ tới 1h em gọi k được.4h em gọi dậy ăn cơm cùng em. Giờ hơn 5h rùi. Vẫn chưa dậy. Em khóc. Em k đi làm. Ở nhà nhận mấy thứ đồ len, cả ngày k được 50k. Làm cả tuần k bằng a đi dạy 1 ca 2h. Nhưng cũng là tiền em kiếm được. Ăn cơm của a, lo cho a, mà cứ gọi a dậy nhiều là bị mắng. Em buồn lắm. ừ thì anh thương em. Anh yêu em. Bảo bưng cho em chậu bát lên tầng 3 để em rửa, bầu hơn 8 tháng rùi ai dám bưng bê nặng. Anh cũng bảo gọi chú Hùng. Bảo đưa em đi tiêm, đưa em đi khám…. Bảo chú Hùng. Em là vợ anh chứ đâu phải vợ chú Hùng cơ chứ.

Ừ thì a kiếm ra tiền, Em ăn bám. Nên em phải cơm bưng nước rót chia sẻ công việc cho a. Em chẳng phàn nàn gì. Em chỉ muốn lúc em ăn cơm. Không phải ăn 1 mình. 1 bữa cơm, không phải hâm lại tới 3 lần. Em chỉ muốn, a bớt chút thời gian đọc truyện, ngủ sớm dậy lúc trưa, ăn cơm, giúp em bưng bê 1 chút. Chia sẽ nổi buồn với em. Cho em cảm giác mình không phải là con ô sin,k phải đứa ăn bám, để mỗi lần ăn cơm em k phải vừa khóc vừa ăn như này.