ĐỪNG VÌ CÔ ĐƠN MÀ YÊU VỘI MỘT NGƯỜI

Thật tâm, thật dạ em ảm đạm quá thể nhưng làm thế nào níu kéo trái tim của một người đã không còn như trước nữa.

Bạn đang xem: Đừng vì cô đơn mà yêu vội một người

Dấu yêu thương xưa chìm vào dĩ vãng, nhức nhất không phải xúc cảm cô đơn trong thời gian ngày tình nhân mà là đau vì mình đã từng hạnh phúc. Mùa đông năm nay dài quá, lâu năm theo cả đông đảo nỗi niềm em ghi nhớ về anh. Buông tay em không rơi nước mắt bởi vì nó cạn dần qua gần như ngày yêu nhau. Còn yêu mến còn hãy nhờ rằng còn đau vậy mà sao em cứ hoài yêu mến một láng hình tránh việc nhớ. Mùa Valentine này em lẻ loi!

Anh! Đến mặt em như cơn gió, vụt qua rồi biến chuyển mất, em gắng níu lấy dẫu vậy vô vọng. Em! Đến cùng với anh, mong ước ở bên anh mãi mãi. Vâng! Em yêu thương anh, em đau vày trái tim em, anh sẽ tỏ. Bạn thua cuộc là người chẳng thể đậy nổi mến yêu, em mặt anh đẹp nhất nhẹ nhàng mà đau sâu thẳm. Nỗi nhức này người dân có thấu thuộc em? Mùa Valentine này chẳng gọi thành tên…

Em ngột ngạt và khó thở vì bao phủ bao đôi nhân tình hạnh phúc, cũng là lúc trái tim em vỡ từng miếng từng mảnh cho đôi nhân tình là anh và bạn anh yêu. Em sợ hãi quá! sợ hãi mình cảm thấy không được sức bước qua tất cả. Phố đông người nhưng em thiếu thốn anh. Đừng buộc em đồng ý yêu mến khác, chớ bắt em đề nghị quên anh đi, chớ bắt em xóa hết các gì họ từng có. Em giữ, em đau nhưng em chưa thể làm sao buông bỏ. Anh ơi! Valentine này em buộc mình thôi lưu giữ anh.

Xem thêm: Top 7 Phần Mềm Copy Ảnh Từ Iphone Sang Máy Tính Đơn Giản, Cách Copy Ảnh Từ Iphone Sang Máy Tính Bằng Itunes

Sẽ chẳng là gì nếu như em được khóc, cứ mãi hờ hững theo kiểu không vấn đề gì đâu. Ai gồm biết em đang rệu rã. Nỗi nhức quá nặng dẫu vậy nước đôi mắt chẳng rơi, em cao ngạo tự thân bản thân gánh lấy. Có lẽ rằng đủ trưởng thành và cứng cáp khi em biết phụ thuộc chính phiên bản thân mình nhằm vượt qua khúc loạn của trái tim. Trang bị vờ rồi cũng nên vực dậy, em căng thẳng mệt mỏi cho ai xem trong khi anh vẫn đủ đầy hạnh phúc. Sao cần thiết là của nhau khi họ đã từng yêu thương thương… chắc rằng nào chỉ riêng em yêu mang anh mà lại thôi?

Tình yêu vốn dĩ là “em yêu anh”, “em hận anh”, “em thiết yếu buông” cùng “anh xin lỗi”. Một vòng lẩn quẩn rất khó gì né khỏi. Tiên liệu trước tuyến đường chẳng bình thường đôi nhưng ráng chấp khiến cho em thêm khổ sở. Ngoảnh mặt có tác dụng ngơ thì trọng điểm hồn trơ trọi. Vỗ trở về bên cạnh nhau tim thêm rách rưới nát. Chiếc đời này đã chẳng công bằng từ rất lâu rồi. Em yêu fan nhưng người đã chẳng yêu em… Xót xa quá, nói dối là “anh cũng yêu thương em đi”. À nhưng thôi, em yêu cầu lớn, cần trưởng thành, va chạm này cứ xem như thể hoang ngốc của đời em. Valentine này, em buồn!

Mùa yêu – mùa Valentine trống rỗng. Không nên vì cô đơn mà yêu vội vàng một người, em hiểu cùng em vẫn như thế, càng ngày em càng phân biệt mình khắt khe hơn khi bước đầu cho một quan hệ mong mong mỏi có kết thúc. Không thể từ chối cái bóng của anh quá lớn khiến cho em cực nhọc mà gạt thanh lịch bên để xem ra một ngọt ngào khác. Nghĩ về anh cùng với bao điều tồi tàn nhất nhằm quên anh đi thiệt nhanh. Tuy nhiên càng quên là càng thấy nhớ. “Tình chỉ đẹp lúc còn dang dở” – chuyện bọn chúng mình đẹp thật tuy vậy đã dở dang.

Em đi con đường em, đếm bước trên con phố vàng rực màu của lim xẹt, y như tên của loài hoa này, chuyện bọn chúng mình vụt mang lại rồi vụt đi. Anh, con đường anh, sóng bước với người anh call là “em yêu”. Thật tâm, thiệt dạ em buồn quá thể nhưng làm sao níu kéo trái tim của một người đã không còn như trước nữa. “Ai rồi cũng khác” – anh sẽ khác tương đối nhiều với anh của em ngày đó. Tất cả trong kí ức là anh, nụ cười tỏa nắng. Là anh – lời rỉ tai “anh nhớ em”, là anh – “mình cưới nhau nhé”, là anh, toàn bộ là anh. Nhưng mà giờ xa thiệt rồi! Valentine này… em trống rỗng.