Đọc truyện

Màu nền Màu về tối Mặc định Xám nhạt Xanh nhạt Xanh đậm Vàng phai màu sepia tiến thưởng đậm rubi ố

Font chữ: Palatino Linotype Bookerly Segoe UI Patrick Hand Times New Roman Verdana Tahoma Arial

Chiều cao dòng: 100 120 140 160 180 200

Kích cỡ chữ:


Bạn đang xem: Đọc truyện

Cô cố chạy lắm mới đuổi theo kịp hắn, sẵn sàng cười bên trên nỗi đau của chính nó thì ngẩn tò te. Sao trong phòng chả gồm lấy một người? Hắn cũng vậy, lục lọi hết ngóc ngách mà lại chả thấy tăm hơi nó đâu. Nhưng loại lạ là không thấy nó hắn lại vui không còn sẩy.- Ơ? Sao lại không có ai thế này?- Muni search quanh co, khuôn mặt búp bê giờ chú ý như bà phù thủy vậy. Khốn khiếp! Đã sẵn sàng như vậy mà lại chẳng ra gì cả. Tên anh trai khốn tởm đang nơi đâu rồi? Đôi mắt cô tự dưng sáng lên, cửa phòng WC khép hờ, hình như có fan trong đó.""Định trốn hả? Đừng hòng"". Mau lẹ Muni chạy ra mở cửa nhà vệ sinh, nhưng mà cửa vừa mở thì khuôn mặt phát triển thành sắc. - Anh Ken! Anh Ken! Anh ko có gì chứ?- Cô lay lay fan anh, sao lại làm ngất xỉu ở đây? Nó đâu rồi? cơ mà hắn đang tại đây cô thiết yếu hỏi được. Hơn thế nữa lại còn cần che mặt đến anh trai nữa, hắn mà lại thấy thì Ken bao gồm mà đi đời.- Tôi đo đắn chuyện gì nhưng bây chừ tôi cần thủ thỉ với anh trai tôiCô đuổi khéo hắn về. Căn nhà im ắng lạ thường không thấy giờ đồng hồ trả lời. Quay đầu ra thì hắn dã cất cánh từ khi nào rồi, mau lẹ cô sử dụng vòi hoa sen xả nước vào phương diện Ken. Dám làm hỏng planer của cô, nếu chưa hẳn vì anh còn giá bán trị lợi dụng thì Muni đã mang đến anh tơi bời rồi. Cô cắm môi cho mức rất có thể chảy máu cả ra, hai con mắt xanh hiền khô hòa bình thường giờ tràn trề lửa hận cùng mưu tính.- Dương đọc Minh! Anh dậy ngay mang lại em!- Khụ...khụ...- Anh ho sặc sụa, gửi tay vuốt đều giọt nước sẽ chảy bên trên mặt. Thuốc mê có chức năng lâu thật, mãi 1 giờ nhưng anh mới tỉnh lại. Dầu óc còn khá choáng váng, anh gượng dậy nhìn đứa em đang sắp tới bốc hỏa trước mặt.- Con nhỏ tuổi đó đâu rồi? Sao anh lại bất tỉnh nhân sự ở đây?- lúc anh chụp hình trộm bị nó phát giác thế là nó dựt điện thoại của anh để thấy rồi lấy mẫu khăn đang tẩm thuốc mê bịt mồm anh lại. Anh chỉ biết nhiêu kia thôi!- Vậy...vậy là nó vẫn biết ư?Cô lo sợ, bước ra ngòai nhặt chiếc điện thoại lăn lóc ở góc phòng. Thật sự cô đã đánh giá nó vượt thấp, giả dụ giờ nó đem kể cùng với hắn thì coi cô tiêu đời rồi. Không được! Tyệt đối không thể để kẹ hoạch sụp đổ trong giây lát như vậy được. Cô đã vừa lòng đâu, nó chưa âu sầu gì cả, nhất thiết định khiến nó chịu đựng nỗi nhức cả thể xác lẫn tinh thần. - hiện nay phải làm sao đây?Anh chú ý cô hoảng sợ cũng thấy bất an, anh ko nên chạm chán hắn lần nữa nếu còn mong mỏi sống. Dẫu vậy vừa nãy trở về nhà anh cảm thấy gồm ai đó cứ theo mình như quan sát và theo dõi vậy.- ngoài ra có tín đồ theo dõi anh thì phải. Thời gian đi thuộc nó về anh cứ thấy có tiếng bước chân đi theo mình.- Vậy sao?- Cô xoay đầu nhìn ra cửa ngõ sổ.

Xem thêm: Cách Ẩn Bạn Bè Trên Facebook Tren Dien Thoai

Đôi môi cong lên chế tác thành một nụ cười, chắc chắn là hắn sẽ truy tìm mẫu ngưừoi hôm đó. Vậy chắc chắn rằng đã thấy nó với anh đi về."" Dương Băng Băng! Tôi với cô, giúp xem ai cao cả hơn ""~*~*~*~*~*~Sau một hồi tần ngần hắn vẫn không đủ can đảm mở cửa. Tự nhiên thấy con tim cứ run từng đợt, hắn sợ . Hại gì? có lẽ rằng sợ đề xuất nhìn thấy khuôn mặt của nó, một khuôn mặt vô cảm, lướt qua nhau như chưa từng quen biết. Bao gồm nên mở ko nhỉ? Hắn hết sức muốn gặp gỡ nó bây giờ, nhưng gặp mặt rồi thì nói gì? Hắn vò đầu bứt tai mãi mà chần chờ nên làm cố gắng nào sau cùng thì cũng dám vươn tay ra mở khóa."" Cạch""Hắn chưa có làm gì nha nhưng cánh cửa đã tự nhảy mở. Nó trong cỗ váy trắng hệt như một cục cưng vậy, khuôn mặt của nó khiên sợ hãi sợ run cả người. Chưa hẳn vô cảm cũng chẳng đề xuất đằng đằng tà khí mà là một khuôn mặt dịu dàng, thú vui tươi thuộc với tiếng nói như rót mật vào tai:- ANH IU vào nhà đi! Đứng ngơi nghỉ ngaòi giá buốt lắm, kỹ càng cảm đấy ANH IU!Hắn cảm thấy một luồng khí nóng sốt chạy dài từ trên đầu đến sinh sống lưng. Sao mà lại hắn sợ chiếc gương mặt dễ thương kia vây. Có lẽ hắn đã quen với những niềm vui gian và những chiếc bĩu môi của nó rồi. đột nhiên nó biến hóa 360 độ thể thao khiến cho hắn cứ tảo vòng vòng, chả biết làm sao. Không lẽ đấy là lần cuối hắn còn sinh hoạt trên thế gian này?Sau một hồi ngắm chiếc khuôn mặt nhiều chủng loại của hắn nó cũng hết chịu đựng nổi, vươn tay ra kéo hắn vào trong. Nó cảm thấy được sự run rẩy của hắn, run caígì mà lại run! iBình thường thì chả sao hôm nay chị trên đây mở lòng tự bi và lại còn run mới chả rẩy à? Thôi nào, bình tĩnh hãy suy nghĩ vì tác dụng con em chúng ta mà kệ cha con em chúng nó.- Anh đói rồi cần không? Em dọn sẵn cơm trắng rồi đó.Hắn toát mồ hôi khi bắt gặp đồ ăn, toàn món hắn thích. Có thể rồi. ăn chấm dứt là nó vẫn thủ tiêu hắn ngay, làm thế nào bây giờ? Hắn không ngờ cái tội ""bồ bịch"" lại nặng vậy( mọi người có hiểu không? Há há....)- Jen à...!- Dạ..!Hắn hcắp nhị tay lại, nhắm đôi mắt nhắm mũi mà lại tuôn một tràng dài.- Anh biết anh không nên rồi! Em đừng như vậy! Em cứ thông thường cho anh dựa vào làm do vậy anh sock tim mà bị tiêu diệt mất. Anh vẫn còn đó muốn sống lắm! Tha cho anh đi, anh còn chưa xuất hiện gai đình. À gồm rồi nhưng không hẳn là gia đình sau này của anh, làm ơn có tác dụng phúc tha cho anh nha!Hắn ""khấn"" một hồi chả thấy hễ tĩnh gì chỉ thấy ko khí xung quanh trở đề nghị rất nóng. Mở mắt ra thì thấy nó vẫn bốc sương ngùn ngụt, nhưng điều này lại làm hắn thở phào nhẹ nhõm. Lại bị nạp năng lượng đánh rồi, may vượt !( anh bị sao thế? ăn uống đánh cơ mà zui à?)""Tên tiểu tử thối! Chị phía trên đã dịu dàng với mi nhưng mi dám nói nạm hả. May mang đến nhà mi là ta vừa biết được một chuyện nên sẽ không giết mi ngay bây giờ, cầm cố nhịn, nhịn, nhịn nào""- Anh nói gì thế? Thôi ăn đi kẻo nguội- Nó vẫn nữ tính kéo ghế đến hắn, nhìn nhỏ dao giảm bánh cơ mà chỉ mong xông thẳng vào thương hiệu kia cho 1 trận.Đúng dịp đó chuông nhà nó reo. Những vị bô lão đến hỏi tội hắn đây!~ không còn chap 14~