NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN LÀ LỜI HÔ BẤT TỬ CỦA AI

Xã Ngũ Kiên (huyện Vĩnh Tường - tỉnh giấc Vĩnh Phúc) tồn tại với khung cảnh an ninh của ngôi thôn ven đê, với một con đường nhỏ dại chạy giữa những cánh đồng xanh tươi lúa mới. Vùng quê giàu truyền thống lịch sử yêu nước ấy đã sinh ra anh hùng Nguyễn Viết Xuân với lời lôi kéo chiến đấu bất hủ: “Nhằm trực tiếp quân thù nhưng mà bắn”.Bạn đã xem: Nhắm thẳng đối thủ mà bắn là lời hô văng mạng của ai

Xã Ngũ Kiên (huyện Vĩnh Tường - tỉnh giấc Vĩnh Phúc) tồn tại với form cảnh bình an của ngôi thôn ven đê, cùng với một con đường nhỏ dại chạy trong số những cánh đồng xanh tươi lúa mới. Vùng quê giàu truyền thống lâu đời yêu nước ấy sẽ sinh ra nhân vật Nguyễn Viết Xuân cùng với lời lôi kéo chiến đấu bất hủ: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn”.

Bạn đang xem: Nhắm thẳng quân thù mà bắn là lời hô bất tử của ai

49 năm sẽ trôi qua tính từ lúc ngày người nhân vật ấy hy sinh, vào căn nhà nhỏ tuổi giữa ngôi làng yên ả nằm ven đê tả ngạn sông Hồng, bà Nguyễn Thị Thanh sẽ tần tảo sớm khuya nuôi dưỡng hai fan con cứng cáp và yên bề gia thất. Cuộc đời bền chí nhưng rất là bình dị của bà cứ nữ tính trôi đi bởi những ký ức sâu nặng nề về người chồng hero đã quyết tử gần nửa cụ kỷ.Người hero bước ra từ mẩu truyện lịch sửNhập ngũ mon 11.1952, ban đầu Nguyễn Viết Xuân là chiến sỹ trinh sát, rồi tiểu nhóm trưởng trinh sát, trung nhóm trưởng pháo cao xạ, sau làm chủ yếu trị viên đại đội. Bất kỳ ở cưng cửng vị nào, anh cũng xung phong đi đầu, thuộc đồng đội xong xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Anh đã cùng đồng đội dũng cảm chiến đấu, không phải lo ngại hy sinh, gian khổ, góp thêm phần vào chiến thắng chung của chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ. Hoà bình lập lại làm việc miền Bắc, đơn vị chức năng của anh làm cho nhiệm vụ huấn luyện và giảng dạy và xây dựng. Năm 1964 bị đại bại nặng nại trên mặt trận miền Nam, Mỹ mở trận chiến tranh phá hoại bởi không quân ra miền bắc bộ nước ta, Nguyễn Viết Xuân cùng với vai trò là một trong bí thư đưa ra bộ, một thiết yếu trị viên đại đội pháo cao xạ, đã nêu tấm gương sáng ngời về ý thức kiên quyết đánh địch.Tiêu biểu là trận đánh địch ngày 18.11.1964. Trong trận chiến đấu này, Mỹ đã kêu gọi nhiều tốp máy bay đánh phá khốc liệt vùng Chalo thuộc miền tây thức giấc Quảng Bình. Cả trận địa nổ súng giòn giã, ta tiến công trả quyết liệt, một chiếc trong tốp bay của địch trúng đạn bốc cháy, mà lại một mẫu khác vẫn phóng hàng loạt tên lửa về phía khẩu team 3. Bỏ mặc nguy hiểm, Nguyễn Viết Xuân lao thoát khỏi công sự, đứng bên khẩu team 3 đĩnh đạc tỏ rõ khí phách với hô lớn: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”Giữa làn bom đạn địch, giờ đồng hồ hô dõng dạc của anh ấy vang bên trên trận địa đã trở thành khẩu hiệu khích lệ mạnh mẽ tinh thần quyết chiến quyết win của toàn đơn vị chức năng và trên mọi các chiến trường đánh Mỹ. Lưới lửa của đại team vây chặt bè phái máy bay Mỹ. Một mẫu nữa đã bắt buộc đền tội ác. Trận đánh đấu vừa trợ thời dứt, anh đi khắp các khẩu đội để nắm thực trạng động viên quyết tâm liên tục chiến đấu. Máy bay địch lại ập đến, chúng điên cuồng bắn phá trận địa của đại đội. Nguyễn Viết Xuân bị yêu quý nặng, gãy nát đùi bên phải. Nhưng lại anh vẫn thản nhiên bảo y tá cắt nốt phần thịt dính vào chân, bỏ chân đi cho đỡ vướng. Đồng chí nói: “Tôi không câu hỏi gì” và căn dặn y tá không được đến mọi bạn biết. Sau trận chiến đấu ác liệt, anh chỉ định fan thay thế, cắt cử người âu yếm các bầy đàn bị thương, bình thản bàn giao các bước rất tỉ mỉ, rõ ràng.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Hủy Tất Cả Các Dịch Vụ Của Viettel, Cách Hủy Dịch Vụ Đang Sử Dụng Qua My Viettel


*

Lúc hy sinh, Nguyễn Viết Xuân bắt đầu 30 tuổi.
Trong nhật ký kết của liệt sĩ è Đình Khang (nay là hiện thiết bị của kho lưu trữ bảo tàng Phòng không - không quân) - một chiến sĩ trong đại đội bởi Nguyễn Viết Xuân làm chính trị viên - kể lại: “Hồi 11 giờ ngày 18.11.1964 giặc Mỹ đã mang lại máy cất cánh đi bắn phá fan dân lương thiện, chúng ta bước đầu chiến đấu cùng với nó. Ta chiến thắng, giặc Mỹ thua. 3 cái máy bay đề nghị đền tội rơi cạnh trận địa. Trận vật dụng 3, hồi 2 giờ 5 phút chiều, viên đạn trăng tròn ly đã nổ, có tác dụng cho bè bạn Nguyễn Viết Xuân giập nát song chân. Tôi, Tình, Xuân ngồi vào một hầm mà chỉ bè bạn Xuân bị hy sinh. Lúc ấy shop chúng tôi rất thương, quyết trả thù đến đồng chí, nghe gần như lời Xuân nói: “Nhằm trực tiếp vào quân thù cơ mà bắn!!!” thúc giục lòng căm thù càng cao”.Những dòng ký ức ít ỏi về fan chồng, người cha anh hùngKhi hy sinh, Nguyễn Viết Xuân là thiếu thốn uý, chủ yếu trị viên đại team 3, đái đoàn 14 pháo cao xạ, sư đoàn 325, Quân khu vực 4, đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam. Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân được truy vấn tặng nhân vật Lực lượng thiết bị nhân dân vào ngày 1.1.1967.Đọc “Truyện nói lịch sử” từ lúc còn học đái học, rồi qua sách báo. Đó là toàn bộ những gì tôi biết về một người nhân vật chiến trận. Một buổi chiều hè, nắng đang nhạt dần trên đông đảo nếp đơn vị ngói rạm nâu, tôi tìm tới thăm gia đình người anh hùng, thắp một nén hương thơm rồi yên nghe những mẩu chuyện đời rất là bình dị của bà Nguyễn Thị Thanh (SN 1934) - vợ hero liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân.Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, xuất thân vào một gia đình nông dân nghèo. Lên 7 tuổi, ông đã bắt buộc sống cuộc đời ở đợ cho gia đình địa nhà suốt 10 năm. Kết hôn từ khi chưa đầy 18 tuổi, nhì ông bà thuộc trang lứa với nhau, hai nhà ở cùng một xóm, chỉ biện pháp nhau “cái giậu mồng tơi”. Quãng thời gian hơn 10 năm sau thời điểm thành vk thành chồng cũng là khoảng thời gian ông cống hiến trọn đời mình mang đến đất nước. Nhị lần được nghỉ phép về quê bên với vài ba ngày ngắn ngủi cảm thấy không được để người bà xã hiền có một ký ức khá đầy đủ và dày dặn về ck mình. Ký ức của bà dừng lại đột ngột và bị loại gián đoạn.Trước tiên là dịp hai ông bà nên duyên ông xã vợ. Thuở ấy, quê hương Ngũ Kiên vẫn còn đấy bị thực dân Pháp cai trị. Ngày cưới, buôn bản vẫn còn tồn tại tục trao nón đón tiếp dâu, giã giò, đốt pháo… Tròn 18 tuổi, ông gan dạ vượt vùng tạm chiếm ra vùng tự do, xin đi dạo đội, bà sinh sống lại quê nhà hôm mai ngóng chờ tin chồng. Cơ hội hy sinh, Nguyễn Viết Xuân mới tròn 30 tuổi. Đôi mắt bi thiết xa xăm, bà Thanh vừa bỏm bẻm nhai trầu vừa ngẫm ngợi kể: “Ông ấy đi chiến đấu, không nhiều về nhà mang đến nỗi cơ mà khi hy sinh bao nhiêu năm rồi, tôi cũng chưa từng mơ thấy ông ấy. Gần 50 năm rồi, ông ấy cứ con trẻ mãi vào cái ảnh kia, tôi thì già đi, xuyên ngày mở mắt ở tê mà bao gồm nói câu như thế nào với tôi đâu! hy sinh một tháng thì đơn vị chức năng về báo tử. Dịp ấy, tôi đương gồm bầu cô Lâm được 5 tháng. Ông ý về phép lần sau cùng tháng 6 năm 1964…”Ngày bấy giờ, đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, toàn dân, toàn quân cũng tấn công Mỹ. Tấm gương chiến đấu gan góc quên mình vì trọng trách của đồng minh Nguyễn Viết Xuân cho cán bộ chiến sĩ trong đơn vị rất cảm phục, lời kêu gọi bất hủ: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn” vang khắp những trận địa. Cả đại nhóm 3 pháo cao xạ đang dấy lên một cao trào thi đua, nhất quyết chiến đấu lập công, trả thù cho tất cả những người chính trị viên yêu dấu của mình. Trong những khi ấy, quê hương Vĩnh Tường quặn lòng quyết tử một tín đồ con anh hùng. Đau đớn, thương nuối tiếc nhưng đề nghị kìm lại dòng nước mắt, nên giấu bí mật nỗi đau trong thâm tâm bởi non sông còn chiến tranh, fan còn bổ xuống. Người đàn bà trẻ kia tái trong nỗi đau mất chồng, đứa đàn ông mới tròn 4 tuổi, đứa còn vào bụng mẹ, không bao giờ được gặp gỡ bố một lần. Ký kết ức ngày ông hy sinh ùa về, bà Thanh kể: “Ôi trời ơi. Ông ấy hy sinh, tôi rụng rời, thường niên trời tôi tất cả làm được vật gì đâu mà. Ốm nhức triền miên. Cơ hội đó thằng lớn mới 4 tuổi, tôi gồm thai 5 tháng, cô Lâm còn chưa ra đời cơ mà. Chỉ nghĩ về được nước làm sao sống để cơ mà nuôi con nữa thôi”.Nhắc đến chuyện đời giản dị của tín đồ anh hùng, từ đầu đến chân vợ hiền và người con trai của ông đa số không đậy được những hụt hẫng và mất mát. Nhường như, nỗi đau của họ là có quá ít ký kết ức về chồng, về cha mình. Đôi mắt của anh ấy Nguyễn Viết Lai - nam nhi của nhân vật Nguyễn Viết Xuân - như trĩu xuống, nhì tay ôm vào má như đậy giếm một nỗi đau ngẫu nhiên dội về từ xa xăm nào đó: “Lúc cha hy sinh, tôi còn nhỏ tuổi quá, không nhớ được gì về ông cả. Sau này đến lớp thì bắt đầu được biết rất nhiều về ông qua sách vở. Rồi bạn bè cũng thì thầm: kia là con của hero đấy. Nhưng mà tôi thì lủi đi vị tôi không hề bố nữa”.Lúc ra đi, xong xuôi bỏ quãng đời của người đi ở, mang đến với cách mạng, bạn trai trẻ con Nguyễn Viết Xuân chỉ tất cả độc bộ quần áo rách nát trên người. Lần sau cùng về thăm gia đình, trước lúc trở lại chiến trường, Nguyễn Viết Xuân còn dặn dò nếu sinh người con thứ nhị là con gái thì phải đặt tên là Lâm nhằm ghi lưu giữ quãng đời sống đính bó với chiến trường, với rừng núi trong đời người lính. Tháng 2.1965, cô bé Nguyễn Thị Lâm ra đời. Và thiếu nữ ấy đã không bao giờ được gặp người cha anh hùng của mình lấy một lần.“Hãy mang lại ông ấy được gần nhỏ cháu”Lúc rời quê nhà ra đi và khi anh em mang hầu hết di thiết bị trở về quê nhà, tất cả cũng chỉ gói gọn trong nhì chữ “giản dị”. Một quyển nhật ký chính trị viên, song dép caosu, một bi đông nước, một nhỏ dao, mẫu thước, vài ba mẩu sách vở nho nhỏ, tấm chăn sờn hay bộ quần áo lính đã bạc màu. Thay rồi, tất cả trở thành hầu như kỷ đồ vô giá so với mảnh đất quê nhà này. Ai ghé thăm buôn bản Ngũ Kiên cũng hi vọng có một ngày, một gian công ty tưởng niệm sẽ được dựng lên, phần nhiều kỷ trang bị của người hero đã hy sinh quả cảm cho đất nước sẽ được lưu giữ và triển lẵm một cách trọng thể hơn. Lớp lớp các thế hệ học viên ở ngôi trường mang tên Nguyễn Viết Xuân sẽ tiến hành nghe kể mẩu truyện không khi nào cũ về một con fan anh hùng.