Những Bài Thơ Hay Về 20/11 Làm Báo Tường

Người xưa có câu “Muốn sang thì bắc cầu kiều/ muốn con hay chữ thì yêu mang thầy”. Hình ảnh thầy cô "thầm yên lái đò" đưa học sinh đến vùng trời tri thức vẫn sẽ luôn là hình hình ảnh ý nghĩa cùng đáng trân trọng nhất. Hôm nay, hãy cùng ucozfree.com tìm hiểu thêm những bài bác thơ tốt và ý nghĩa về thầy cô nhân thời cơ 20/11 nhé!

Bài thơ số 1: nhớ ơn thầy cô

(Tác giả: Hoàng Minh Thuận)

Trùng khơi sóng vỗ dạt dào

Núi cao nhạn biếc lượn vào mây xanh

Công cha nghĩa người mẹ sinh thành

Ơn thầy Cô đã cho danh cuộc đời

Đã tự bao thủa xa xôi

Ông cha mình sẽ dựng đồi nghĩa cao

Biết bao chung thủy Thầy trao

Cô đến trí thức bay vào mộng mơ

Cuộc đời luôn luôn đẹp vần thơ

Tình Thầy nhắc nhở ai hóng đò sang

Cho mặc dù vất vả trăm ngàn

Nhắc nhau ta nhớ cung bầy Thầy Cô!

Bài thơ số 2: Tri ân người lái đò

(Tác giả: Nguyễn Trung Dũng)

Tri ân người lái xe đò

Tri thức thời trước trở lại đây,

Ân tình sâu nặng của cô ấy thầy!

Người mang ánh nắng soi đời trẻ;

Lái chuyến đò chiều quý phái bến đây?

Đò đến vinh quang chỗ đất lạ;

Cám ơn tín đồ đã lái đò hay!

Ơn này trò mãi ghi vào dạ.

Bạn đang xem: Những bài thơ hay về 20/11 làm báo tường

Người đã hỗ trợ con vượt đắng cay!

Bài thơ số 3: Nghĩa cô thầy mãi ko quên

(Tác giả: Hiệp Hòa)

Bao năm tháng, ni ta giật mình tỉnh giấc giấc

Sắp qua rồi hồ hết tháng ngày thân thương

Những ngày vui của một thuở mang lại trường

Đang cảm giác theo từng chòm mây trắng.

-

Con ghi nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con từng nét chữ vần thơ

Cô đưa con gõ ô cửa cuộc đời

Và duyên dáng của một fan con gái.

-

Tâm hồn con, một nỗi bi quan dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi nhỏ khóc

Vầng trán cô mọi vần nhăn se sắt

Âu yếm chú ý chúng con.

-

Tuổi nhỏ dại chúng bé nào đâu biết ưu phiền

Vẫn ngỗ nghịch hotline cô là “trại chủ”

Và chúng con là những nhỏ cừu nhỏ bé nhỏ

Cô chăn dắt bên trên đồng cỏ học thức bao la.

-

Khi số đông ngày cuối của thời học viên sắp qua

Con mới giật mình nhận thấy một điều nho nhỏ

Một tình thương mênh mông và vô tận

Cô dành riêng cả đến những con cừu nhỏ dại chúng con.

*

Bài thơ số 4: Cô thầy tôi

(Tác giả: Tứ Gia)

Trong ngôi trường vất vả dạy lũ con

Chẳng xấu hổ gian lao quãng thân mòn

Ló sáng rạng đông cơm mãi vội

Về tối lịm tắt bữa chưa ngon

Âm thầm hướng dẫn ơn luôn nhớ

Lặng lẽ khuyên răn răng nghĩa vẫn tròn

Áo đẫm những giọt mồ hôi toàn vết mờ do bụi phấn

Cô Thầy khổ nhọc tựa ngàn non.

Bài thơ số 5: Thầy trò

(Tác giả: Tùng Nguyễn Đức)

Thầy như: vùng thác cuối nguồn,

Bao nhiêu dữ dội, đổ vào về đây

Ra sông, nhân hậu chảy vơi đầy,

Dần trong, để được tới ngày vào khơi.

Muôn trùng biển rộng là nơi,

Mênh sở hữu sóng thoả vọng lời thầy xưa.

Ngàn năm cho đến bao giờ

Thầy như vùng thác học trò - nước trôi.

Sóng cuồn làn nước bốc hơi

Mây vần gió chuyển, mưa rơi trở về.

*

Bài thơ số 6: vết mờ do bụi Phấn

(Tác giả: Hoài Thương)

Thầy bé giờ sẽ già rồi

Mắt mờ, chân yếu, domain authority mồi còn đâu

Phấn rơi bạc bẽo cả mái đầu

Đưa con qua những dâu bể cuộc đời

Mỗi khi những vết bụi phấn rơi rơi

Thầy gieo mầm hạt đầy đủ lời yêu thương thương

Cho con vững cách nẻo đường

Hành trang loài kiến thức, tình cảm của thầy

Biết bao vất vả, đắng cay

Gạo tiền, cơm trắng áo, vòng quay cuộc đời

Nhưng tâm thầy mãi sáng sủa ngời

Dựng xây sự nghiệp trồng bạn thanh cao!

Trọn đời bé mãi từ bỏ hào

Cúi đầu kính cẩn thương sao dáng vẻ thầy

Dẫu đời xuôi, ngược đó đây

Tim con ghi tự khắc lời thầy lúc xưa

Khuya rồi thầy vẫn ngủ chưa?

Ngàn nhành hoa thắm kính thưa dâng thầy

Cho con cuộc sống hôm nay

Mừng ngày nhà Giáo ơn thầy chẳng quên!

Bài thơ số 7: người lái đò

(Tác giả: Thảo Nguyên)

Một đời fan - một mẫu sông

Mấy ai có tác dụng kẻ đứng trông bến bờ,

"Muốn qua sông cần lụy đò"

Đường đời muôn cách cậy nhờ bạn đưa

Tháng năm dầu dãi nắng và nóng mưa,

Con đò trí thức thầy chuyển bao người.

Qua sông gởi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc - mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đấy đây

Thầy đưa tiếp đầy đủ đò đầy qua sông.

Bài thơ số 8: Nghe thầy đọc thơ

(Tác giả: trằn Đăng Khoa)

Em nghe thầy đọc bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng và nóng xanh cây quê bên

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như giờ đồng hồ của bà năm xưa

Nghe trăng thuở cồn tàu dừa

Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu giờ đồng hồ hát bà mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp mắt ra.

Bài thơ số 9: Thầy cùng chuyến đò xưa

(Tác giả: Nguyễn Quốc Đạt)

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng fan chèo phòng đón chuyển

Mặc cho lớp bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Khách thời trước đó ít nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông lạng lẽ buồn tênh tiếng cười cợt

Giọt sương rơi mặn mặt đời

Tóc thầy bạc đãi trắng thân trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây độc thân đứng giữa chiếc thời gian.

*

Bài thơ số 10: Xin lỗi các em

(Tác giả: è cổ Ngọc Hưởng)

Tôi đâu phải chỉ người có tác dụng nông

Cày xong đánh giấc say nồng một khá

Chuông reo chảy buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

-

Trách bản thân đứng trước các em

Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo vết mờ do bụi phấn cất cánh

Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của bản thân mình

Cơn ho thốt nhiên đến vô tình cắt theo đường ngang

Dẫu là tiết học tập vừa tung

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn chào bán mua

Áo cơm nào đơn giản đùa với ai.

-

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều lạ lẫm nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng black

Còn bao thực sự đã chú ý thẳng đâu

Ai còn dằn vặt tối sâu

Trong từng gai tóc bạc màu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra lúc đã lớn lên mai này!

Bài thơ số 11: Sông ân

(Tác giả: Trà Thơ)

Một đời chở nặng nề phù sa

Chắt chiu bồi đắp đậm đà lòng nhân

Trong từng đường nét bút ân cần

Lớp theo chân cách bao lần đưa tiễn

-

Lặng lờ mải miết bến xưa

Đôi lúc bão táp gió mưa khoác lòng

Đời thầy tựa một loại sông

Âm âm thầm xuôi ngược bao công cùng trò

-

Trồng bạn nghiệp lựa chọn trĩu lo

Vẫn tràn khó nhọc quanh teo nẻo đời

Dặn lòng tâm huyết chẳng vơi

Góp công khai sáng trọng điểm ngời lòng son

-

Nghĩa ân thầy chất bằng non

Dẫu qua năm mon mãi còn nặng với

Xin gom một áng trăng vàng

Góp thêm tâm sáng bát ngát cùng thầy.

Xem thêm: Mẫu Thông Báo Nghỉ Tết Dương Lịch Của Công Ty, Mẫu Thông Báo Nghỉ Lễ Tết Dùng Cho Doanh Nghiệp

*

Bài thơ số 12: Chuyến đò tri thức

(Tác giả: Thơ bằng Lăng Tím)

Tôi trở lại thăm mái trường xưa

Bao nhiêu kỷ niệm như vừa new đây

Pha sương mái đầu cô thầy

Bảng black phấn white còn trên đây căn phòng

Con đò neo đậu bến sông

Đưa bầy em bé dại ấm nồng yêu thương

Bằng lăng tím rụng cuối đường

Phượng bi lụy nỗi ghi nhớ vấn vương níu hè

Ríu ran chim hót cành me

Cánh diều ao ước ta về tuổi thơ

Bên trang giáo án từng giờ

Lặng thầm thầy vẫn chuyển đò qua sông

Ngoài sân vương gai nắng hồng

Chuyến đò trí thức mênh mông tình thầy.

*

Bài thơ số 13: Ơn thầy

Tác giả: Nguyễn Sinh Hạnh

Hạnh phúc vinh quang bởi các thầy

Vì đời sự nghiệp ấy trồng cây

Cho cho dù sóng gió không hề nản

Cám dỗ loại đời vẫn tiếp tục say

Đất nước ơn fan công dạy dỗ

Quê mùi hương nặng nghĩa trước hiền khô tài

Tình yêu trọng trách ngang trời biển

Tạc dạ ghi lòng chẳng nhạt phai...!

Bài thơ số 14: con với thầy

(Tác giả: Phạm Minh Dũng)

Người dưng nước lã

Con cùng với thầy

Khác nhau cố gắng hệ

Đã các lần tôi tự hỏi mình

Mười mấy ngàn ngày không chạm chán lại

Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại

Vẫn chúng tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi hầu như lời đụng viên

Mỗi lúc tôi lầm lỡ

Vẫn theo tôi phần lớn lời đề cập nhở

Mỗi lúc tôi tìm được vinh quang

Qua bi đát vui, qua phần đa thăng trầm

Câu trả lời sáng lên lấp lánh

Với tôi thầy ký thác

Thầy nhờ cất hộ tôi khát vọng tín đồ cha

Đường vẫn dài với xa

Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!

Từng bước một tôi bước

Với đáng nhớ thầy tôi.

Bài thơ số 15: Lời trầm thầy tôi

(Tác giả: Phạm Duy Cầu)

Có gần như chiều hè, phượng đỏ rơi

Còn đâu năm cũ, sắp đến qua rồi.

Thương người bạn cũ, ân sâu nặng

Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

Muốn được mang đến đi, thầy đề nghị có

Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.

Cho không phải mất, tình muôn thuở.

Nhận được đời vui, nghĩa nắm thôi.

Bài thơ số 16: Thưa thầy

(Tác giả: Tạ Nghi Lễ)

Thưa thầy, bài học kinh nghiệm chiều nay

Con bỏ quên không tính cửa lớp

Dưới gốc phượng già, ở nghe chim hót

Con hóa mình thành bướm cùng hoa

Thưa thầy bài xích tập hôm qua

Con bỏ vào ngăn khóa kín

Mải lượn lờ theo từng vòng sóng

Cái té điệu đàng, sảnh trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen

Con đốt thời hạn bằng sương thuốc

Sống cho doanh nghiệp và không khi nào mơ ước

Mình đã là ai? Tôi đang là ai?

Thưa thầy, qua ngõ đơn vị thầy khuya nay

Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng

Thầy ngồi mặt bàn phẳng lặng

Soạn bài trong giờ ho khan

Thưa thầy, cho rằng nhận: điều giản đơn

Sao con học hoài ko thuộc

Để hiện nay khi con hiểu được

Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy.

*

Bài thơ số 17: Hoa nở bên trên lối ưu tư

(Tác giả: ĐNT)

Dòng đời khéo lựa chọn nghiệp duyên

Đưa đò tri thức chiến thuyền nhân văn

Ươm cây từ đất khô cằn

Một đời lo nghĩ, khuyên răn “nết người”!

Tâm hồn siêng bón tốt tươi,

Tưới câu nhân nghĩa, bao fan nên danh.

Con thuyền vượt sóng chòng chành

Mái chèo thời điểm mỏi, liêm thanh dặn lòng!

Khơi loại câu cá nước trong

Bất công không hết! chạnh lòng niềm mơ

Dòng sông luôn luôn có bến bờ

Người đi còn nhớ, bạn mơ ngóng gì?

Một đời tận tụy, chổ chính giữa tri

Phấn vương khóe đôi mắt để vì chưng tương lai.

Hiền nhân, tài chí, nghiệp dài,

Cho đời hoa nở sau này – Ơn Người!

Bài thơ số 18: Tri ân thầy cô

(Tác giả: Donglam Tran)

Non cao nghiêng bóng biển khơi xanh

Lượn vui thuộc ánh trăng thanh soi đường

Thuyền yêu, thuyền vẽ ánh dương

Long lanh tỏa sáng vấn vương nghĩa tình.

Gió đưa bé sóng uốn nắn mình

Hòa thuộc điệp khúc rạng đông rạng ngời

Lụa hồng trải rộng muôn nơi

Điểm sơn khoe sắc muôn đời ko phai.

Khắc ghi quyện thắm tình ai

Hoa lòng thuần khiết trang đài mộng mơ.

*

Bài thơ số 19: về thăm cô

(Tác giả: Thanh Trưởng Hoài Châu)

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ bé bướm white hoa đá quý lối quê

Nhớ bài bác tập hiểu a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng đường nét chữ ngớ ngẩn khờ

Tay cô cầm ấm đền giờ lòng em.

Vở ngày thơ dại lần xem

Tình cô như người mẹ biết mang sách gì.

Thấm màu sắc mực đỏ điểm ghi mặt lề

Thương ngôi trường cũ, nhớ xóm quê

Mơ sao được một ngày về viếng thăm Cô!

*

Bài thơ số 20: Em yêu thương cô giáo

(Tác giả: quang Phong Le)

Đời em đính thêm với ngôi trường

Em yêu gia sư tình mến mặn nồng

Dạy em gần cận núi sông

Dạy em đối với cả tấm lòng cầu mơ

Dạy em giỏi toán ở trong thơ

Dạy em lễ phép chào cô, xin chào thầy

Cô nâng cây cây bút cầm tay

Bảo em nắn nót cho ngay thẳng hàng

Lòng cô như bà bầu chứa chan

Giúp em chải tóc bổ sung dáng ngồi

Lòng em yêu bà mẹ suốt đời

Cùng yêu cô giáo rạng ngời tình thương.

*

(Nguồn tham khảo: Tổng hợp)

Mời các bạn xem qua các mẫu điện thoại cảm ứng thông minh có tại ucozfree.com với đừng quên call cho thầy cô của bản thân vào ngày đặc biệt này nhé!

ucozfree.com gửi tặng bạn những bài thơ về ngày 20/11 hay, ý nghĩa để có tác dụng báo tường. Mong muốn bạn tất cả khoảng thời hạn vui vẻ và ý nghĩa sâu sắc vào ngày này nhé!