NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ TÌNH YÊU ĐƠN PHƯƠNG

“Trên đời này có 1 thứ tình yêu đớn đau nhất nhưng lại cũng lớn lao nhất …đó là tình yêu solo phương”. Yêu solo phương giống như một vòng tròn, ta đi mãi, đi hoài vẫn ko tìm thấy điểm ngừng. Kẻ đứng ngoài gọi ta là ngây ngốc, bạn ko gọi kêu ta khờ dại. Nhưng lại tình yêu đơn phương của chúng ta đẹp tới dường nào, họ có nhìn bao nhiêu cũng ko thể gọi được. Chắc hẳn người như thế nào trong chúng ta cũng không ít đã từng rơi vào cảnh mối tình đơn phương cùng những câu chuyện nhưng nhưng mà toplist giới thiệu sau đây phần nào cũng là nỗi lòng của chủ yếu bạn.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về tình yêu đơn phương

Mối tình solo phương hóa ngàn năm

Tới một ngày tôi đột nhiên nhìn thấy, hình ảnh của “Ngốc” trong tôi vẫn quá lớn, tôi như bị cái xúc cảm đó đè nặng lên người.

Hơn 7 năm trời biết nhau, nhưng ngoài ra chỉ bao gồm riêng tôi là mang trong lòng một cảm giác khó tả, cái cảm xúc nhưng cơ mà “Ngốc” vẫn thường call là “đơn phương”. Hơn 7 năm trời, có những lúc hạnh phúc mà lại mà cũng có những lúc mỏi mệt nhọc vô cùng. Rộng 7 năm trời, hình hình ảnh đó chưa bao giờ vụt tắt vào tôi. Hơn 7 năm trời, tôi lúc nào thì cũng dặn lòng rằng “Ngốc” chưa lúc nào nghĩ về tôi để lòng mình nhẹ nhõm hơn, nhưng ko, càng dặn lòng thì lòng lại càng lên cao xúc cảm.

Đã có lúc tôi kìm nén ước ao dập đi cảm xúc đó để đi tìm kiếm một chân trời mới, tuy vậy tôi ko hề cảm xúc thoải mái, với rồi cảm xúc đó lại quay lại và ngày càng to hơn trong tôi. Cũng song lần “Ngốc” tất cả những thể hiện làm tôi chết lặng, nhưng gồm nhẽ vị biết “Ngốc” vượt lâu cùng cũng quá thân thiết nên tôi ko thể thấy được đó chỉ là sự vô bốn trong tình chúng ta hay là gì gì đó nữa. Tôi các lần cố gắng tránh né “Ngốc” vì tôi sợ, sợ hình hình ảnh đó lại khủng hơn, sợ tôi ko kìm nén nổi xúc cảm. Dẫu vậy tôi ko thể bó tay trước phần đông trở ngại của “Ngốc”, và thay là tôi ko thể kiểm soát và điều hành được mình nhưng mà mà chạy theo tiếng điện thoại tư vấn của bé tim, tới mặt và cung cấp “Ngốc”. Nhưng mỗi lần như thế, tôi biết hình ảnh đó lại to thêm một ít.

Khi “Ngốc” chạm mặt trắc trở hay than vãn với tôi thì tim tôi như thắt lại, tưởng như thể mọi việc xảy ra với bao gồm tôi vậy. Tôi và “Ngốc” dường như thân tình hơn, nhưng đầy đủ thứ theo tôi thì chỉ là 1 thứ tình bạn nhiều năm thân thiết dẫu vậy mà thôi. Tôi vẫn làm tất cả nhưng chưa khi nào nghĩ rằng làm vậy là và để được “Ngốc” chú ý khác rộng về mình, không bao giờ.

Đã từng nào lần chú ý thấy tín đồ khác tới và phân bua cùng “Ngốc”, là từng ấy lần tôi chỉ xếp sau với lẳng lặng nhìn theo. Tôi ngưỡng mộ những người đó, họ dám gan dạ bộc lộ tình cảm với “Ngốc”. Còn tôi, tôi luôn luôn sợ mất đi một tình bạn giỏi đẹp nên có thể dặn lòng mình bắt buộc kìm nén lại cơ mà mà thôi.

Cho tới một ngày, tôi nhận biết “Ngốc” bao gồm một số biểu thị lạ, tôi ao ước thổ lộ cùng “Ngốc”, nhưng mà rồi lại thôi, bởi “Ngốc” còn sẽ bận không ít với công việc, cuộc sống thường ngày riêng tư, vì chưng tôi ko muốn “Ngốc” nghĩ về ngợi các nhưng mà lại tác động cuộc sống của “Ngốc”, với trên không còn tôi luôn luôn muốn “Ngốc” có được những điều xuất sắc đẹp nhất. Dẫu vậy “Ngốc” biết ko, cảm hứng kìm nén kia thật là tương đối khó chịu. Chỉ cần nghĩ tới “Ngốc” là tôi đã hạnh phúc rồi, nhưng kế tiếp tôi lại quặn lòng vày “Ngốc” chưa bao giờ nghĩ không giống về tôi, chưa khi nào có một trang bị tình cảm cao hơn nữa tình bạn.

Mỏi mệt lắm, vất vả lắm. Tôi thật sự hy vọng “Ngốc” biết xúc cảm và suy xét của tôi, thật sự như thế.

*
Mối tình 1-1 phương hóa ngàn năm
*
Mối tình đối chọi phương hóa ngàn năm

Em vẫn như gió biển!

Biển chiều im lẽ, sóng vỗ bờ dịu êm nhè nhẹ nhưng lại mà lòng anh thiệt buồn. Nhớ! nhớ lắm em biết ko? Anh – ko đề nghị là tình đầu, dẫu vậy mà em cũng chẳng là tình cuối, một sự thực nhằm rồi họ lại buộc phải xa nhau như cơn gió biển.

Chiều hôm đấy như hay lệ tôi thả mình cùng sóng biển, hòa lòng mình cùng các cơn gió nhè nhẹ trên bãi biển đầy cát vàng, một nét xin xắn còn bảo quản nơi làng mạc quê. Tôi như thấy lòng bản thân thật thong thả sau một tuần thao tác làm việc căng thẳng lúc hòa mình cùng sóng, gió, biển mênh mông, thuộc mùi thơm của mặt hàng khuynh diệp xanh mát.

Rồi tôi chạm chán em, cô gái nhỏ dại có đôi mắt đen huyền, mái tóc lâu năm xõa ngang lưng, niềm vui duyên cùng với má lúm đồng tiền, một vẻ đẹp êm ả nhưng nhưng thắm thiết. Em cho tới thật dịu nhõm như cơn gió biển lớn thoáng qua làm cho mát lòng tôi ngay khởi đầu họp mặt.

– Anh gì ơi, đến em hỏi? – em cất lời thời điểm tôi đã mãi miết thả bản thân cùng đông đảo dòng suy tư, đơ thót tôi con quay lại. – Gì vậy em?

– Anh tất cả phải học tập trường Đại học Y ko? Em thấy anh quen thuộc quen?

– Ừ, đúng rồi em! dẫu vậy anh đã ra trường và đi làm hơn 1 năm rồi, có câu hỏi gì ko em? Sao em biết anh?

– Dạ, cũng ko có bài toán gì. Em thấy anh quen yêu cầu hỏi vậy!

– cầm cố em thấy anh cơ hội nào?

– À, em có đứa bạn học mặt trường Y, nên thỉnh thoảng em tất cả sang mặt đấy nghịch và có gặp mặt anh mấy lần, chắn chắn anh ko biết em đâu.

– Ừ, em thông cảm, anh ko lưu giữ đã chạm mặt em hay chưa nữa.

– bởi vì anh là lớp trưởng yêu cầu ko biết em cũng nên thôi, mấy lần sát cánh bạn em qua tham gia các buổi dã nước ngoài của lớp anh phải mới biết anh, luôn sôi nổi, vui tính cùng hay trộn trò.

– Em thừa khen anh rồi, anh cũng phổ biến thôi nhưng lại mà. Cố kỉnh em học trường nào? Quê em ở đâu? Sao giờ nghỉ ngơi đây?

– bây giờ cuối tuần nghỉ, buộc phải em về nhà của bạn chơi, nhà bạn em gần biển lớn nhưng mà.

Tường Vy là tên gọi em, một chiếc tên thật đẹp nhất và những ý nghĩa. Tôi và em quen nhau trường đoản cú đó, cũng thật vô tình và có chút gì đó vui vui, ko ngờ rằng quãng thời kì sinh viên qua đi, giờ đây đã đi làm nhưng mà vẫn có người nhớ tới tôi.

Cũng từ đó tôi cùng em tiếp tục gọi điện và nhắn tin, hò hẹn nói chuyện cùng nhau, thật bất ngờ vì phòng ban của em cũng cũng xấp xỉ với cơ sở tôi. Tình yêu của tớ và em cũng mập dần theo năm tháng, ko xô người thương nhưng nhưng yên bằng lặng lẽ, càng ngày cửa hàng chúng tôi càng yêu thương nhau hơn cùng tôi phát xuất hiện thêm ở em nhiều điều bất ngờ đột ngột và tràn trề mến thương, tôi yêu thương em thật những và cũng dần dần quên đi tình yêu đầu.

Đang say mê với số đông nụ hôn ngọt ngào, thơ mộng của tình yêu, đang niềm hạnh phúc với phần lớn kỷ niệm giản dị và đơn giản thì một hôm em tất cả hỏi tôi:– nếu như còn tư ngày nhằm anh yêu thương em thì anh chọn đều ngày nào?– Anh đang yêu em ngày xuân, ngày hạ, mùa thu và trời đông – tôi trả lời.– gắng còn bố ngày?

– Anh yêu em ngày hôm qua, ngày từ bây giờ và ngày mai.– Vậy chỉ từ hai ngày?– Anh yêu em ngày chẵn cùng ngày lẻ.– chỉ từ duy tuyệt nhất một ngày nữa thôi?– Anh yêu em ngày anh còn sống.

Em bảo em chỉ hỏi tôi vậy thôi cứ ko bao gồm ý gì cả nhưng trong tâm địa tôi cũng thật vui bởi suốt đoạn đường đời tình thân tôi mãi dành riêng cho em, và niềm hạnh phúc đấy mãi ko bao giờ thay đổi.Tường Vy là một loài hoa đẹp, dịu dàng, sang chảnh nhưng mỏng dính manh dễ dàng tổn thương. Em cũng vậy, em sống tình yêu và đầy mến thương, luôn luôn cho tôi những bất ngờ đột ngột và đầy từ hào thời gian đi bên em, tuy thế ẩn trong em là một trong những nỗi lưu ý đến rất riêng biệt và cũng rất dễ tổn thương. Tôi yêu em, tôn kính em và luôn luôn giữ gìn tình thân mình đã có.

Nhưng vào tình yêu thiệt là ko nên lúc nào thì cũng trọn vẹn, dù ý nghĩa sâu sắc sâu xa những thắc mắc của em tôi ko thể hiểu hết? bao gồm chăng nó sẽ bắt đầu cho một điều gì đó mơ hồ nước xa cách. Nhđống ý nghĩ của tôi từ từ trôi vào quá khứ vày tình yêu của tớ và em đã đi được tía năm rồi, cũng là một trong thời kì để lắng tai trái tim mình báo cáo cho một tình yêu.

Thế rồi một ngày sáng sủa sớm tôi thu được tin nhắn “Em siêu nhớ anh”. Chỉ ráng thôi nhưng mà lòng thiệt hạnh phúc, trái tim rộn rực cho tới lạ, đâu hiểu được sau phút chốc hạnh phúc là nỗi bi tráng tới se lòng ko thể tâm tình cùng tín đồ nào.

Kể từ bỏ sau tin nhắn kia em ko còn liên lạc với tôi nữa, call điện em ko nghe máy, nhắn tin em ko vấn đáp và em vẫn ra đi trong nỗi nhớ xung khắc khoải lòng tôi. Tôi chỉ biết buồn thôi với nhớ lại một lời nói đùa của em trước đây, ko ngờ giờ đang trở thành sự thực “Một ngày em sẽ như cơn gió biển bay đi thật dịu nhõm”. Em ra đi mà lại mà đâu hiểu được tôi bi ai và nhớ em thật nhiều dẫu rằng em có tại sao riêng đi nữa. Ko níu kéo, vẫn lặng lẽ âm thầm bình yên, chỉ bi đát thôi, thiệt buồn, tôi ước chúc mang đến em hạnh phúc và thận trọng bên tình thương mới.

*
Em vẫn như gió biển!
*
Em sẽ như gió biển!

Đừng đi!

“Vì ở kia em ko thấy anh nữa, vày ở kia anh vẫn thích fan khác, vì…”

Có nhẽ lúc trái tim đã tới số lượng giới hạn chịu đựng của nó, lúc đầy đủ xúc cảm ko còn là cái đuôi của lí trí thì như 1 lẽ trường đoản cú nhiên, Thu chỉ hành vi theo trái tim nhưng nhưng thôi. Cô chỉ cụ níu kéo một người lũ ông nghỉ ngơi lại, tín đồ cô thích thương, người khiến cho cô thao thức mỗi đêm nhưng lại lại ko dám bộc bạch, ko dám cách tới. Chỉ do anh quá hoàn mĩ, anh lịch thiệp và nhiều có, anh tất cả bao nhiêu vệ tinh vây quanh. Còn Thu, cô đâu là gì trong những đó, cô ko đẹp cùng chỉ là một trong những thầy giáo viên măng non hòa hợp đồng, cô chỉ biết lẽo đẽo đi theo năn nỉ anh trai rủ phái mạnh tới bên chơi.

Đúng, từ bỏ trước cho tới nay, cô chỉ dám đứng xa ngắm anh, lòng cô khấp khởi dịp anh nhẹ nhõm điện thoại tư vấn cô là “nhỏ yêu”. Tất cả nhẽ với anh, cô chỉ là một trong những đứa em gái nhỏ tuổi nhỏ. Cùng với anh, theo tính chất bắc cầu, em của bạn thân cũng là em của mình. Trường đoản cú bao giờ, cái phát minh đó đã lấn sâu vào tim cô, cô chưa lúc nào dám đãi đằng lòng mình với anh. Cô sợ tấn công mất sợi dây mỏng manh gắn kết quan hệ giữa nhị người. Cô hại một thời điểm nào đó, thời gian biết cảm tình của cô, anh đang ko còn xuất hiện trong cuộc đời cô nữa.

nhiều khi cô vẫn nghĩ về tới các cử chỉ thân thương của anh, thời gian anh nói: “Lớn nhanh anh chờ nhé…”.Thu biết đó chỉ là khẩu ca đùa, lời trêu ghẹo, nhưng mà đã có lúc cô kỳ vọng, đã có lúc cô nghĩ đó là lời nói thật lòng anh giành cho cô. Nhưng Thu luôn kết thúc lại đúng lúc, cô ko muốn tự thú vị mình vào sự mộng tưởng, cô ko hy vọng cứ thức trắng tối chỉ để nhớ về một người nào đó tuy nhiên mà cô ko dám bước tới.

Xem thêm: Những Phát Minh Vĩ Đại Nhất Của Loài Người, 10 Phát Minh Vĩ Đại Nhất Lịch Sử Loài Người

Thu còn nhớ dịp anh thay tay cô trong lượt đi coi ca nhạc đông người chen chúc, cơ mà như một bản năng, cô tự động hóa rụt tay về. Mặc dù tối hôm đấy, cô đã không còn hằng giờ đồng hồ chỉ nhằm ngắm tay mình và nhớ lại mùi thơm trên con fan anh. Lừng khừng có phải vì thừa thương nhớ, bởi xúc cảm với anh ngày một đong đầy giỏi ko, mà lại mà nhiều khi cô thấy góc nhìn anh sâu lắng, tràn đầy tới thế, nhiều khi cô thấy một trong những tin nhắn hàng tối anh trò chuyện với cô, kia ko đơn thuần là tình cảm giành cho đứa em gái của bạn.

Nhưng vẫn như phần đông lần, cô biết cách để thu bản thân về, cô biết cách khiến trái tim xong xuôi ở đâu. Và Nam vẫn đó, hoàn toàn trong trái tim cô. Cho dù đã có những lúc cô tiếc nuối hùi hụi chuyện anh rủ cô đi uống café bệt, thời gian anh cố gắng chặt tay cô len qua dòng tín đồ đông đúc, nhưng lại cô ko mong mình lấn quá sâu, trường hợp anh ko đồng ý tình cảm của cô, cô ko hại mình đau, cô hoàn toàn có thể chịu đựng được điều đó, mà lại cô sợ hãi mất anh, sợ hãi ko được thấy được anh nữa.

Bè các bạn nói cô nhút nhát và quá nhạy bén cảm. Thậm chí còn theo đánh giá của nhỏ dại bạn, Nam cũng có thể có thiện cảm với cô, nhưng những lúc đấy cô chỉ cười cợt buồn. Đúng, tất cả nhẽ cô vượt nhút kém để rất có thể bộc bạch, tuy vậy cô ko dám đánh cược, trước giờ luôn luôn là như thế, cô vẫn niềm hạnh phúc dù chỉ được thấy được anh.

Khi nghe anh trai cung cấp thông tin Nam sắp đến chuyển công việc, và hứng khởi bàn về phần đông dự kiến tổ chức triển khai một buổi tiệc chia tay. Dịp đấy, tai cô như ù đi, bước thật cấp tốc về chống trong vô thức, cô oà khóc: thật sự ko bao gồm dịp dành riêng cho cô sao? đem hết quả cảm cô hotline điện hẹn hẹn chạm mặt anh. Lần trước tiên trong đời, cô mong muốn làm bao gồm mình, muốn nắm giữ hạnh phúc của riêng biệt cô.

Đối diện cùng với anh trong cửa hàng café. Quan sát vào hai con mắt như vẫn kì vọng điều gì đó ở anh, cô chỉ chực khóc. Từng nào điều mong bộc bạch, từng nào thứ muốn anh thấu hiểu đột nhiên tan đổi thay hết, đồ vật dũng khí cô chuẩn bị sẵn sàng có nhẽ đang rơi rớt ở đâu đó lúc cô lao như cất cánh tới gặp gỡ anh. Cuối cùng, cô ko tin nổi tôi đã nói: “Em nghe nói anh chuẩn bị sẵn sàng được thăng chức đề xuất chuyển công việc, chúc mừng anh nhé…”. Anh tròn mắt nhìn cô, sự ngạc nhiên xem lẫn thất vọng: “Chúc mừng ư…, cảm ơn em…, vậy anh buộc phải về chuẩn bị khăn gói vẫn nhé, gặp mặt em sau…”. Nhìn thấy Nam cười bi thương và con quay đi, bất giác cô chạy tới níu mang vạt áo anh, đôi chân anh khựng lại khi nghe đến cô nói trong giờ đồng hồ nấc: “Đừng đi…”

Cúi xuống lau nước mắt mang đến cô, anh dịu nhõm hỏi: “Vì sao hả em…”. Thu ko dám ngước lên chú ý vào khuôn phương diện anh. Lí trí của cô ý đã ko còn đủ sức kháng lại gần như xúc cảm, gần như xáo trộn trong tâm địa nữa. Nó hiển biểu hiện rõ ở từng con đường nét bên trên khuôn phương diện cô, đôi gò má đỏ au, cái mũi sụt sịt, rất nhiều giọt nước đôi mắt cứ chực trào ra… phần đông xúc cảm dồn nén xưa nay, biết bao thổn thức đùng một cái vỡ oà trong phút chốc: “Vì ở kia em ko thấy anh nữa, bởi vì ở kia anh vẫn thích bạn khác, vì…” Thu nức nở nói. Tuy thế cô ko thân thương thấy sự sung sướng trên khuôn khía cạnh Nam, hai con mắt nhoè đi khiến cô ko thấy được thú vui tỏa sáng của anh lúc đó, chỉ thời gian anh ôm chầm rước cô và nói: “Đùa em đấy, anh ko gửi đi đâu, anh nhờ vào anh trai em ba hoa đấy, do em nặng nề quá, tán kiểu nào cũng ko đổ buộc phải anh mong xem anh gồm trị giá 1 chút nào với em ko thôi…”. Thu tưởng ngàng chú ý anh, đối lập với khuôn mặt chưa bao giờ cô dám quan sát thẳng, cô biết, vớ cả là việc thực, với phút giây hạnh phúc này là dành riêng cho cô. Với cô đã tìm kiếm được lời giải mang lại trái tim, mang lại tương lai của mình.

*
Đừng đi!
*
Em thật ngốc!

Em đã mãi yêu thương anh.

Em đã trở nên gục xẻ tr­­ước nh­ững s­ự gạn lọc sai trái của chủ yếu mình, cuộc sống đời thường đã dạy mang lại em quá nhiều điều, và em gọi được rằng toàn bộ chỉ hầu như là ảo giác…

Em đã yêu anh nhiều hơn nh­­ững gì bao gồm thể, nh­ưng tất cả rồi cũng biến thành vô nghĩa đối với anh, anh đang thật tàn tệ lúc nhằm lại mang đến em một dấu thương lòng vào vô vọng. Em biết bản thân ko có quyền gì nhằm yêu cầu, cũng ko bao gồm quyền gì nhằm trách anh, nh­ưng vào sâu thẳm trái tim em – anh vĩnh cửu thuộc về miền cam kết ức khổ đau.

Lần đầu tiên em đọc đúng nghĩa của nhì từ “vô vọng”. Sự thực nai lưng truồng đã thức tỉnh em vào sự đắm chìm của ảo giác. Em – một người thiếu phụ phong giải pháp và dạn dĩ mẽ, trở thành yếu ớt cùng tan chảy trong tầm tay ân ái của anh. Em sẽ tự đốt cháy mình bởi một sản phẩm công nghệ tình yêu chứa đầy say mê với tội vạ, cảm giác sự niềm hạnh phúc trong đắng cay tủi hờn.

Anh cuồng nhiệt nồng thắm và mê mệt – nh­ững phút giây bên anh, em như chết lặng trong từng chốc lát thật ngọt ngào, xen lẫn sự đớn nhức trong từng không gian thật vô hình.

Anh yêu à! Anh ko bắt buộc là người bọn ông trước tiên nhưng lại mà em yêu, cơ mà anh sẽ mãi là người đàn ông mà lại mà em yêu thương nhất, dẫu hiểu được anh vẫn ko bao gi­ờ là của riêng biệt em, ko khi nào thuộc về em theo đúng nghĩa của nó. Em vẫn đã yêu anh, yêu trong vô vọng với yêu vào khổ đau.

Em vẫn ra đi, sẽ bước khỏi cuộc sống anh bởi một trái tim ứa máu, với theo cả một miền ký ức ở trong về anh. Còn anh – anh hãy về bên với toàn bộ những gì là của anh, hồ hết gì anh đã có lần lựa chọn. Em đã mãi mong chúc đến anh được hạnh phúc với tất cả những gì nhưng lại mà anh vẫn có, và toàn bộ những gì anh đang có.Tình yêu sẽ dạy cho em biết cố gắng nào là yêu cầu hy sinh, cụ nào là buộc phải chấp nhận. Từ nay em sẽ một mình đương đầu với tất cả, một mình vượt qua cơn bão lòng, 1 mình hàn gắn các vết thương dù là trong vô vọng.

*
Em vẫn mãi yêu anh.
*
Em sẽ mãi yêu thương anh

Tâm tư…

Tôi, chỉ là một học trò lớp 7. Tôi ko cho rằng mình đẹp, tuy vậy tôi nghĩ về tôi cũng đều có một tí dễ dàng thương. Học cũng tàm tạm, ko nên là giỏi hay xuất sắc. Một đứa chỉ biết cuồng TFBOYS. Hay bào chữa bướng với người lớn. Hắn, một tên học trò cung cấp 3. Đối cùng với tôi, hắn hết sức tuyệt vời. Học giỏi ko nơi nào chê, nhất là môn Hóa. Là người liên tục nghe nhạc Trung Quốc. Hết sức lễ phép với người to hơn mình. Tôi với hắn, hai con người rất khác nhau hoàn toàn. Một fan học giỏi, một người học khá giỏi. Một tín đồ lễ phép, còn một fan thì bào chữa bướng. Một tín đồ tài năng, một người vô dụng. Đối với tôi, hắn là cả toàn cầu nhưng mà lại tôi hằng muốn được ôm lấy. Còn hắn thì….. Haizz

Nơi tôi ở biện pháp xa vị trí hắn ở hơn 1000km. Hàng ngày đều nhìn hắn qua cái màn hình lạnh tanh. Mong nhắn với hắn nhưng ko tất cả dũng cảm. Tôi biết không hề ít điều về hắn. Mà lại sao hắn ko biết ngẫu nhiên điều gì về tôi. Chỉ muốn được một ngày, dòng người đưa đẩy tôi tới chạm chán hắn nhằm nói với hắn rằng “Anh à, em yêu anh”. Tuy vậy ông trời thiệt trớ trêu. Mẫu gọi là “Định mệnh” ngày càng làm cho khoảng cách giữa tôi cùng hắn xa hơn thôi. Chừng nào thân tôi cùng hắn mới ko gồm cái gọi là khoảng cách đây….

Chắc hẳn bàn tay hắn hết sức mềm và ấm áp. Thú vui của hắn hẳn rất quyến rũ và lan nắng. Bờ vai của hắn đã rộng để bạn nào kia tựa vào. Vòng đeo tay của hắn sẽ rất rộng để ôm tín đồ nào đó vào lòng. Ôi! Càng biểu đạt càng ý muốn được hắn đối xử như thế. Mỗi lần thấy hắn buồn, tim lại đau. Các lần thấy hắn vui, tim lại vui vẻ reo vui. Hắn mà lại mà có làm sao, thì tôi có thể cũng theo hắn luôn quá. Nhưng nhưng mà…. Tôi ko được suy nghĩ bậy, đề xuất nghĩ giỏi cho hắn thôi. Trong tôi, trọn vẹn trống rỗng. Chỉ gồm một trái đất chiếm toàn thể trái tim tôi, chính là hắn. Tx thanh xuân của tôi là vì hắn giữ. Trái tim tôi cũng là hắn giữ. Lỡ như người khác chỉ chiếm lấy thế giới của hắn thì…. Tx thanh xuân của tôi, trái tim của tôi sẽ nơi đâu đây……

Tôi ko sợ khổ, ko sợ cực. Thậm chí cũng chẳng sợ hãi ma hay quỷ gì cả. Chiếc tôi sợ đó chủ yếu là….. Dòng toàn cầu của mình bị fan nào khác ôm lấy. Một ngày làm sao đấy, tôi sẽ gặp được hắn. Nếu như may mắn, thì tôi với hắn sẽ làm các bạn hoặc trên tình bạn. Còn trường hợp may đen thui thì… tôi cùng hắn đang là tín đồ lạ. Một ngày nào đấy, tôi sẽ gặp được hắn. Trường hợp như may mắn, thì tôi và hắn vẫn làm bạn hoặc trên tình bạn. Còn nếu như may rủi ro thì… tôi cùng hắn đã là người lạ.

Chỉ hy vọng nói với hắn một điều này là “Đừng khi nào trả thanh xuân lại mang đến em anh nhé!”

Tái bút: Tôi yêu anh!

*
Tâm tư…
*
Yêu solo phương

Bạn thuộc lớp

Tôi và cô đấy học thông thường lớp cùng nhau hồi lớp 8. Trước giờ, ít cơ hội có cô nàng nào làm cho tôi lay cồn hay quan liêu tâm, nhưng lại cô đã làm tôi cảm giác rung động. Cảm giác giữ trong thâm tâm có chút khó khăn chịu, liền sẻ chia cho mấy đứa bạn thân. Nhưng bọn chúng nó cũng ko nhát gì, nhất là thằng ngồi kế tôi. Nó đi đề cập cho bạn thân cô đấy nghe, đã hotline là bạn thân thì phải sẻ chia chứ đề nghị ko? mà lại vẫn ko hiểu vì chưng sao cô đấy ko bội phản ứng gì… có nhẽ cô đấy đang biết từ trước, hay vì chưng cô đấy cũng có thể có chút rung hễ với tôi? hay là… vị cô đấy đang có tình nhân nên cô đấy ko quan liêu tâm?

Ngày nào tương tự như ngày nào, tôi vẫn đi học, và cô đấy cũng thế, cùng lớp nhưng mà tôi cảm thấy có khoảng cách với cô đấy quá! Liều một mạng, tôi tức thì xin facebook của cô. May là ko bị phân phát hiện, nắm là khởi đầu trò chuyện cùng với cô, đề cập trên trời xuống đất, xuyên lục địa… Tôi cảm giác hạnh phúc, cả đêm ko ngủ được, vậy là có thể tiếp cận cô rồi. Ngày 2… ngày 3… cứ tuy vậy mà nhắn tin với cô, bên trên lớp thì ngại dẫu vậy về công ty nhắn tin như thân thọ rồi. Tôi thiệt sự cực kỳ hạnh phúc.

Có lần, cô đấy bảo với tôi rằng, cô đấy đang biết tôi từ bỏ trước. Từ khi tham gia học cấp 1, tôi cảm giác mình thiệt vô tâm, người mình muốn ở cạnh mình suốt mấy năm dẫu vậy mà ko hề giỏi biết… thiệt vô tâm! rứa rồi một ngày… tôi thấy một đại trượng phu trai đứng trước lớp tôi lúc ra về. Cứ ngỡ là đợi bạn về chung, nhưng… cô đấy lại mừng rơn tiến về bạn đó. Nam nhi trai cũng đáp lại bằng thú vui tỏa nắng. Rồi hai fan cùng trở lại sân, tôi nhưng bức tượng chết im ở đó.

Xúc cảm của tôi lúc kia lộn lạo, khổ đau, bi quan chán, lẻ loi, nó khiến cho tôi cảm thấy khó chịu… Tôi vẫn còn đó nhớ thời điểm đấy… khuôn phương diện tôi như một “đường đua”, nước mắt thi nhau rơi xuống, trong cổ họng tôi đọng nghẹn. Chân tôi tiếp đến cũng tê cứng, do đứng lâu. Tôi mang xe và về… Chiều, sài gòn đang giờ đồng hồ cao điểm, tôi cảm xúc càng yếu ớt hơn, tôi cứ đánh đấm xe mãi, tôi ko ý muốn về nhà dịp này. Tuy vậy tôi đã quyết định, tôi quyết định sẽ bộc bạch với cô đấy mặc dù biết sẽ ko thu được tình cảm từ cô.

Tôi nhắn: “Trước giờ chưa cô bé nào đến tôi cảm giác như bà”. Nhận biết được đó là lời tỏ tình, cô đấy tức tốc nhắn: “JF”. Và tôi chỉ xem tin nhắn. Tôi cảm thấy bạn mình vơi nhõm hẳn. Hôm sau, tôi quay lại phổ biến, định bụng vẫn hỏi cô “JF” là gì? Nhưng… mấy ngày nay cô đấy nghỉ ngơi liên tục, nhắn tin ko trả lời, tôi bao gồm chút lo. Liền search người chúng ta trai của cô ấy để hỏi. Hóa ra… người bọn ông đó chỉ với anh chúng ta của cô, cô chưa tồn tại người yêu. Còn bài toán cô nghỉ ngơi học là vì cô vẫn rút hồ sơ, đi du học. Hôm đó, thuộc buổi đó, chuyến cất cánh của cô đã cất cánh…

Tái bút: JF?

*
Bạn thuộc lớp
*
Bạn cùng lớp

Anh trai và em gái

Em chỉ vô tình biết anh qua mạng thôn hội. Nhờ một bạn chị qua mạng, anh có vẻ đặc trưng nhỉ? cái brand name nghe cũng khá hay. Anh là người đã chủ động nhắn tin đến em. Mình thì thầm với nhau cũng rất lâu. Tuy nhiên chỉ hoàn thành lại ở anh trai với em gái. Một mọt quan hệ có vẻ như mập mờ. Nhưng ngọt ngào và lắng đọng tới lạ. Anh luôn luôn quan trọng tâm em, hơn là 1 trong người anh trai. Nó như là một trong những thói quen, anh hồ hết nhắn tin cho em mỗi ngày. Hàng tuần sẽ rất nhiều đặn điện thoại tư vấn cho nhau. La mắng nếu em chưa ăn. Hoảng loạn hỏi toàn bộ mọi bạn em quen rằng “Em đã ở đâu?” chỉ bởi em ko nhấc máy. Bọn họ nói đó là tình yêu nam nữ? chúng ta sai rồi, chỉ cần anh trai và em gái.

Một năm tiếp theo đó, anh được xem như như “ông tơ bà nguyệt” dịp giới thiệu bạn bè của anh đến em biết. Không lâu sau, bạn đấy tỏ tình với em. Anh liền nói “nó tốt, quen đi”. Chứng tỏ anh đã lo đến em khôn cùng nhiều. Anh sợ em sẽ ko được hạnh phúc. Nhưng anh thì vẫn chỉ cần anh trai của em. Tới mẫu ngày tuy thế mà… bạn thân anh, ham mê một thiếu nữ khác.

“Ở với những người nào đeo mặt nạ cũng được, đi với người nào trẻ khỏe cũng được, tuy vậy nhưng cơ mà lúc cạnh anh đừng tương tự. Vì anh chẳng thèm xem đều thứ đó, vật dụng anh phát hiện là trung ương hồn nhằng nhịt vết xước của em kìa. Anh ngươi ko làm gì được, chỉ cần lắng tai, vai trung phong tình thuộc em thôi. Cơ mà nhưng nhưng mà em cũng nên hãy nhớ là người nào gây nên tổn thương đến em, thì chỉ việc em ừ 1 tiếng đứa đó ngay mau chóng ba bà bầu nhận khía cạnh ko ra