Viết Cho Tan Nỗi Nhớ

Có buộc phải tình yêu nóng vội quá, chẳng đủ nhiều để níu bước chân anh. Hay phải chăng em quá ư lề mề về, lóng ngóng tới mức đánh rơi cả yêu thương thương?


Em quen anh giữa ngày nắng mon 5.Quen biết tình cờ và rồi con tim bất ngờ rạo rực bởi những tin nhắn, những cuộc gọi suốt sáng thâu đêm . Để đến mức giọng nói ấm áp đấy lấp đầy trong thâm tâm trí, cứ tủm tỉm cười mỗi thời gian nghĩ về anh hay nhớ tới một tin nhắn vụng về đầy yêu thương thương. Ngày lại thêm ngày, một chút rồi lại một chút, em cứ nhớ về anh như thể chẳng còn gì khác ngoài anh để nghĩ đến. Em chẳng thể diễn tả được thành lời, cũng không giải ham mê được tại sao con tim cứ loạn lên vài nhịp lúc nghĩ về một nụ cười, nghe thấy một cái tên hay bất ngờ chú ý thấy láng hình ý muốn ngóng bên trên phố....

Bạn đang xem: Viết cho tan nỗi nhớ

.....................

Anh nói yêu thương em vào ngày đầu tháng sáu. Em chẳng nghĩ hạnh phúc lại có thể đến cấp tốc như thế, vậy nhưng mà nó lại tới với em. Em háo hức, vụng về đón nhận yêu thương như đứa trẻ nhỏ được mẹ cho quà.

Tình yêu ngày đầu thật đẹp anh nhỉ? Em nhớ lắm những đêm làm cho nhiệm vụ, anh gọi đến em nhưng chẳng nói câu gì, em luyên thuyên đủ điều trong máy nhưng vẫn nghe thấy hơi thở mệt mỏi bên kia. Chờ em nói hêt anh mới hỏi " nhớ anh không" em gật đầu cơ mà nghẹn ứ nơi cổ họng. Thương anh lắm nhưng chẳng góp được gì.

Em ngập tràn vào hạnh phúc, ngập trong những lời nói yêu thương đầy hứa hẹn... Cơ mà chẳng biết đâu một ngày thiết yếu em lại loay hoay, đau khổ cũng bởi vì chưng nó

Mình đã tính tới chuyện tương lai xa. Anh cũng nói sẽ chẳng để em khổ.

Xem thêm: 8 Cách Gỡ Phần Mềm, Xóa Ứng Dụng Trên Máy Tính Windows, Cách Gỡ Bỏ Phần Mềm, Chương Trình Trên Windows 7


Đến một ngày nắng chưa kịp tắt. Để khỏi khổ anh chọn cách xa em.

Em đã từng nghĩ sẽ thế như thế nào nếu một ngày không hề anh mặt cạnh? Ai nhắc nhở em đừng bỏ bữa lung tung? Ai ngồi tủm tỉm cười nghe em lảm nhảm đủ thứ trên đời? Ai sẽ là người nửa đêm tỉnh giấc chỉ để xem em bao gồm còn ol facebook hay không rồi trao mang lại em hai từ "ngủ đi". Ai sẽ nói mang lại em biết em đáng yêu thương đến thế làm sao ? ...

Nhiều lắm những thứ đã thừa quen thuộc nhưng khi vắng nó em thấy chơi vơi.

Anh ạ ! Ngày ngày qua em đã khóc do anh. Khóc mang lại yêu thương anh đành lòng vứt bỏ. Giọt nước mắt đắng mang lại đứa phụ nữ yêu anh hết lòng... Em đã khóc vô cùng thoải mái, cứ mặc kệ mang đến nước mắt đua nhau cũng chẳng thèm kìm nén tiếng nấc. Như thể em khóc đến tràn hết yêu thương thương

Để đến hôm nay em đã lại là em. Chỉ bao gồm điều lạnh lùng hơn trước, cẩn trọng hơn với thứ dễ dàng.


Và hôm nay, em đã bao gồm thể chú ý anh cười với đôi mắt dửng dưng như người lạ.

Em biết ở một nơi như thế nào đấy vẫn rạo rực lúc thấy bóng hình anh, vẫn nhói lên theo từng nhịp đập. Nhưng lý trí cũng không ngừng nhắc nhở "quên đi thôi, tim đau lắm rồi"

Có phải tình thương vội kim cương quá, chẳng đủ nhiều để níu bước chân anh. Hay phải chăng em thừa ư vụng về, lóng ngóng tới mức đánh rơi cả yêu thương?